Tôi biết chúng tôi đang đạt được những bước tiến triển thực sự khi anh ấy có thể tái hiện lại tiền kiếp là một phi hành gia từng ghé thăm hành tinh của thuộc địa bị thất lạc. Cuối cùng, anh cũng đã cho phép những ký ức bị chôn vùi bấy lâu nay trỗi dậy. Tâm trí tiềm thức của anh nhận thấy rằng việc này không hề gây hại, nên thông tin tuôn ra dồn dập và mạnh mẽ, không còn ngập ngừng như trước nữa. Cảm giác như những rào cản đang bị phá bỏ và anh gần như không thể chờ đợi thêm để kể cho tôi nghe mọi thứ. Không còn gì ngăn cản được nữa – dòng ký ức cứ thế tuôn trào.
Vì vậy, khi bắt đầu buổi thôi miên tiếp theo, lúc cánh cửa thang máy mở ra và một lần nữa hé lộ thành phố kỳ lạ với những tòa tháp, anh không còn chút do dự nào trong việc khám phá nó. Anh háo hức bước ra khỏi thang máy để tiến vào một thế giới khác. Tôi lập tức nắm lấy cơ hội tuyệt vời này để phỏng vấn một “người ngoài hành tinh” và tìm hiểu về cuộc sống của anh ta trên một hành tinh xa xôi.
P: Tôi lại đang đứng ở phía ngoài thành phố. Nơi đây có thảm cỏ xanh mướt và từ chỗ này tôi có thể nhìn vào sâu bên trong thành phố một quãng ngắn. Đây là khu trung tâm hoặc khu dân cư của thành phố này. Tôi đã từng sống ở đây nhiều lần trong những kiếp trước. Các tòa nhà ở đây là những tòa tháp hình tròn, đó là lối kiến trúc phổ biến nhưng chúng có đủ mọi kích cỡ và chiều cao khác nhau. Ở một số vị trí, chúng được kết nối với nhau theo chiều ngang. Các tòa nhà có cửa sổ ở nhiều tầng khác nhau. Tất cả đều có hình tròn và mọc thành từng cụm, nhưng không phải tòa nhà nào cũng giống nhau. Có những tòa là nhà kho hoặc khu vực lưu trữ, trông chúng thấp và tròn trịa.
Những tòa cao hơn là nơi ở của cư dân. Diện mạo bên ngoài của các tòa nhà được bao phủ bởi một loại kim loại màu bạc, khai thác ngay tại hành tinh này. Nó không hẳn là bạc nhưng có vẻ ngoài tương tự. Đó là một gam màu lung linh, tỏa sáng và phản chiếu dưới ánh mặt trời. Khi được tinh chế đến mức độ dùng trong xây dựng, nó rất dễ uốn, dễ tạo hình và gia công ngay cả trong điều kiện khí quyển hay nhiệt độ phòng bình thường.
D: Loại kim loại đó có tương đương với thứ gì trên Trái Đất không?
P: Nhôm có thể coi là một thành phần của loại kim loại này; tuy nhiên, trên hành tinh này còn có những khoáng chất khác không hề tồn tại trên Trái Đất. Nhưng nhôm là thứ gần giống nhất. Người ta chỉ dùng nó để bao phủ lớp vỏ ngoài của tòa nhà. Còn có những loại kim loại cứng và nặng hơn dùng làm khung cho tòa nhà, tương đương với thép. Có một bộ khung bên trong hay còn gọi là bộ xương, sau đó người ta đắp thêm vào để tạo thành tường, sàn và trần nhà. Cuối cùng, lớp vỏ ngoài mới được thêm vào để tạo vẻ sáng bóng.
D: Tại sao họ lại muốn nó phải sáng bóng như vậy?
P: Họ không có ý định dùng nó để phản chiếu thứ gì cả. Đơn giản vì đây là phong cách kiến trúc hiện thời và nó trông rất bắt mắt. Xã hội này có tính đồng nhất rất cao. Mọi người đều đồng lòng rằng đây là cách mà mọi thứ nên được thực hiện và hầu hết mọi người đều yêu thích nó, dù không phải là tất cả. Và thế là, họ làm theo cách đó thôi.
D: Nghe có vẻ rất đẹp nhưng tôi cứ ngỡ nó phải có một công năng thực tế nào đó.
P: Công năng của nó chỉ là yếu tố phụ so với vẻ thẩm mỹ bên ngoài thôi.
Vì anh ấy có thể mô tả các tòa nhà một cách chi tiết đến vậy, tôi nghĩ đã đến lúc tìm hiểu sâu hơn về hành tinh này. Tôi hỏi liệu ở đó có mặt trời không.
P: Có chứ. Thực ra nơi đó khá giống với Trái Đất nhưng không có nhiều đồi núi bằng. Phần lớn là những đồng bằng bằng phẳng. Quá trình hình thành hành tinh này không hề dữ dội hay khắc nghiệt như Trái Đất. Chúng tôi có hai mặt trăng. Bầu trời có ánh sắc xanh lá cây, cũng giống như Trái Đất có bầu trời màu xanh dương vậy. Ở đó cũng có nước, gió, cây cối và thực vật. Và có cả một cấu trúc xã hội… một cấu trúc… [từ gì đó mà bà Dolores nghe không rõ]. Chúng ta có thể gọi những cư dân ở đó là “con người”. Về mặt kỹ thuật, họ thuộc nhân chủng người, dù diện mạo không giống hẳn con người ở đây. Họ là thực thể vật chất. Nói cách khác, họ là những sinh mệnh có thân xác vật lý chứ không phải dạng linh hồn hay năng lượng. Họ là những linh hồn đầu thai trong thân xác hữu hình trên một hành tinh hữu hình (như loài người trên Trái Đất). Họ đi đứng thẳng mình, có hệ tuần hoàn và hô hấp tương tự hoặc gần giống chúng ta.
D: Họ cũng có tay và chân chứ?
P: Có — hai chân, hai tay và bàn tay có năm ngón. Hình dáng rất giống con người trên hành tinh này, nhưng nếu so với tiêu chuẩn của chúng ta thì ngón tay của họ dài và thon hơn. Tuy nhiên, “diện mạo” bên ngoài thì khác biệt. Cơ thể họ cao và mảnh khảnh, đầu không có tóc và đôi tai hơi nhọn. Làn da của họ bóng bẩy, hơi dai hoặc thô nếu so với da người nhưng lại rất dẻo dai và linh hoạt. Màu da rất nhạt và tỏa ra ánh sáng lung linh. Họ có dung tích não lớn hơn nhiều, nên phần trán và vùng sọ trông to hơn hẳn so với người bình thường. Điều này là do năng lực trí tuệ vượt trội. Đôi mắt họ rất tròn, nằm sát nhau và nhìn cực tốt trong bóng tối.
D: Mắt họ có con ngươi giống như con người không?
P: Mắt họ màu nâu — tất cả đều là màu nâu và nhỏ như hạt đỗ, nhưng cơ chế hoạt động thì cơ bản là giống nhau.
D: Mọi người giao tiếp với nhau thế nào? Họ có nói không?
P: Họ vẫn dùng lời nói khi muốn nhấn mạnh hay biểu đạt sắc thái, nhưng phần lớn việc giao tiếp diễn ra trong tâm trí (thần giao cách cảm). Thực ra, dùng từ “thấu cảm” thì chính xác hơn. Giống như việc tạo ra những rung động cộng hưởng lẫn nhau vậy. Đó là một cảm giác như tiếng chuông ngân vang (ringing feeling) mà nhiều người trên Trái Đất hiện nay đang bắt đầu tự rèn luyện cho mình. Cư dân ở đây có khả năng thần giao cách cảm rất mạnh và cực kỳ nhạy bén trong mọi giác quan, đặc biệt là xúc giác.
D: Ý ông là bàn tay của họ rất nhạy cảm?
P: Đúng vậy và không chỉ bàn tay đâu, mà toàn bộ cơ thể họ đều vô cùng nhạy cảm. Làn da của họ nói chung nhạy cảm hơn nhiều so với tiêu chuẩn của con người. Đặc biệt là ở bàn tay, vì những vùng này là nơi điều hướng năng lượng. (Tôi yêu cầu anh ấy giải thích rõ hơn). Năng lượng được truyền đi và tiếp nhận thông qua đôi bàn tay. Nó tương tự như một luân xa, đơn giản là họ dùng bàn tay như những huyệt đạo để phóng thích và tiếp nhận năng lượng.
D: Họ dùng năng lượng đó để làm gì?
P: Nhiều việc lắm chữa lành cho cơ thể, giao tiếp, tạo ra đồ vật hoặc di chuyển đồ vật. Nhiều nhận thức về cảm giác cũng được cảm nhận thông qua dòng năng lượng ở bàn tay.
D: Ông nói “giao tiếp bằng tay”, có phải ý ông là việc giao tiếp bằng tâm trí cũng được thực hiện qua đôi tay không?
P: Không hẳn. Vì việc đó mang tính chất thần giao cách cảm và phát ra từ bên trong đầu. Tuy nhiên, việc cảm nhận từ xa có thể thực hiện thông qua đôi tay. Họ cũng có khả năng dịch chuyển đồ vật từ xa bằng cách điều hướng năng lượng qua tay. Nói cách khác, đó là cách họ tác động lực để di dời đồ vật mà không cần chạm vào.
D: Ý ông là tương tự như khả năng làm vật thể lơ lửng hay nhấc bổng đồ vật lên không trung bằng tâm linh phải không?
P: Đúng vậy. Chính là khả năng di chuyển vật thể bằng tâm ý (telekinesis).
D: Khả năng này có thực hiện được trên một phạm vi rộng hay khoảng cách xa không?
P: Dễ dàng nhất là thực hiện ở ngay phạm vi gần xung quanh mình. Tuy nhiên, nếu được rèn luyện bài bản và đạt đến độ cộng hưởng tuyệt đối, người ta có thể thực hiện ở khoảng cách rất xa, thậm chí là khoảng cách giữa các vì sao từ bên ngoài hành tinh.
D: Ông nói rằng họ có hệ hô hấp tương tự như chúng ta?
P: Đúng vậy. Có nét tương đồng nhưng không hoàn toàn giống hệt, bởi thành phần các loại khí ở đó khác với ở đây. Trên Trái Đất, phổi hít vào oxy và thải ra carbon dioxide. Nhưng toàn bộ cấu trúc sinh lý trên hành tinh này lại khác biệt, đơn giản vì bầu khí quyển và cấu tạo cơ thể của họ không giống chúng ta. Do đó, cái cách mà cơ thể họ tương tác với bầu không khí và hệ hô hấp cũng mang một cơ chế khác.
D: Những loại khí họ hít thở có gì tương đồng với các loại khí trên Trái Đất không?
P: Ở đó cũng có heli, nitơ, oxy và carbon dioxide. Tuy nhiên, điểm mấu chốt là tỉ lệ của các loại khí này rất khác nhau. Hàm lượng heli trên Trái Đất thực chất còn cao hơn trên hành tinh đó. Loại khí mà họ thở ra hiện vẫn chưa được biết đến trên Trái Đất. Tôi không nắm quá rõ về khía cạnh khoa học này vì đó không phải là lĩnh vực chuyên môn mà tôi theo đuổi.
D: Vậy nghĩa là một người từ Trái Đất sẽ không thể thở được trên hành tinh đó rồi.
P: Đúng vậy. Họ sẽ bị ngạt vì thiếu oxy.
D: Cơ thể họ hoạt động có giống cơ thể người không?
P: Khá giống đó. Họ cũng ăn uống, tiêu hóa và bài tiết chất thải. Họ cũng có hệ sinh sản. Rất nhiều chức năng cơ bản giống hệt với con người trên Trái Đất ngày nay.
D: Có điểm gì khác biệt trong cách cơ thể họ vận hành không?
P: Các phản ứng hóa sinh trong cơ thể có đôi chút khác biệt, nhưng không có gì quá lớn lao. Những khác biệt nhỏ đó chủ yếu là do sự thích nghi với bầu khí quyển và sự kết hợp của các nguyên tố đặc trưng trên hành tinh đó. Thế nên, việc họ có cấu trúc cơ thể khác lạ cũng là điều dễ hiểu thôi.
D: Ở đó có phân chia nam nữ hay các giới tính tương đương không?
P: Họ có cả nam và nữ, vẫn sinh sản để duy trì nòi giống như thường. Nhưng vì cả hai giới đều nhẵn nhụi, không có râu tóc – thứ vốn để phân biệt nam nữ ở Trái Đất – nên nhìn họ rất giống nhau. Chỉ khi nào mang thai thì mới thấy sự khác biệt rõ rệt thôi.
D: Vậy nghĩa là một đứa trẻ được sinh ra cũng tương tự như trên Trái Đất và lớn dần lên từ một đứa bé?
P: Đúng vậy. Cả chúng tôi và các bạn đều là con người cả thôi.
D: Dùng từ “người ngoài hành tinh có hình dáng giống người” (humanoid) thì có chính xác hơn không?
P: Thì cũng giống nhau cả thôi, đều là người cả. Họ thuộc về chủng tộc người – tất cả chúng ta đều vậy. Nhưng nếu một sinh vật như thế xuất hiện ở đây, họ sẽ cực kỳ nổi bật. Sẽ là một trải nghiệm khá đáng sợ nếu bắt gặp một người như họ đang đi bộ trên đường phố Trái Đất đấy.
D: Có phải chủ yếu là do chiều cao của họ không, hay là…
P: Tâm thế của họ khác xa chúng ta; họ đã tiến hóa đến mức không còn biết ‘đề phòng’ hay ‘giữ kẽ’ là gì. Con người ở Trái Đất vốn đã quá quen với việc dùng ngôn ngữ cơ thể để che chắn, bảo vệ bản thân. Thế nên, khi đứng cạnh một người hoàn toàn cởi mở, không chút phòng bị, chúng ta sẽ cảm thấy rất khó chịu và bất an.
D: Nói cách khác, họ cực kỳ cởi mở với mọi người và các rung động xung quanh? Ý ông là vậy sao?
P: Họ vô cùng cởi mở với nhau – cởi mở đến mức tối đa. Chính sự chân thành tuyệt đối đó lại là thứ khiến con người chúng ta cảm thấy bị áp đảo và e dè.
Đây là một khái niệm khá khó để hình dung. Có vẻ như họ sở hữu một khả năng ngoại cảm đặc biệt, cho phép thấu tỏ sự thật về mọi thứ. Ở đó không có chỗ cho sự giả tạo hay những lớp mặt nạ che đậy. Khi tiếp xúc với những người như thế này, yêu cầu tiên quyết là bạn phải thành thật tuyệt đối. Chẳng có cách nào để giấu giếm bất cứ điều gì cả. Điều này thực sự khiến con người chúng ta thấy e dè, vì chúng ta vốn không quen với việc có ai đó đọc được mọi suy nghĩ thầm kín nhất trong đầu mình. Loài người chắc chắn sẽ coi một thực thể như vậy là một mối đe dọa rõ rệt. Cái tâm lý phòng vệ này đã ăn sâu vào gene của chúng ta từ thời tổ tiên nguyên thủy, và đó là một đặc điểm tính cách cực kỳ khó để rũ bỏ.
D: Tôi nghĩ mình hiểu ý ông. Vậy những người này sống thọ khoảng bao lâu?
P: Trung bình là 120 tuổi; có người thọ hơn và cũng có người mất sớm hơn. Bệnh tật vẫn còn đó, dù không tràn lan như ở Trái Đất. Nhờ quá trình chọn lọc giống, chủng tộc này đã đạt tới giới hạn về mặt thể chất, xét cả về sức khỏe lẫn tiến hóa.
D: Khi già đi, diện mạo bên ngoài của họ có thay đổi gì không?
P: Có chứ. Da nhăn nheo và chảy xệ, xương bị mất canxi. Họ cũng bị viêm khớp, dù không nghiêm trọng như ở đây vì trọng lực trên hành tinh đó chỉ bằng khoảng 1/6 Trái Đất. Bạn thấy đấy, sức nặng của cơ thể đè lên chính nó nhẹ hơn nhiều. Nhưng sự lão hóa là có thật.
D: Ông có nói về một số chứng bệnh vẫn chưa thể khuất phục. Có loại nào đáng sợ hơn những loại khác không?
P: Bạn đang hỏi về quá khứ hay hiện tại?
D: Sao cũng được. Có căn bệnh nan y nào mà các ông đã vượt qua được không?
P: Từng có một căn bệnh lây lan từ một hành tinh thám hiểm, nơi chúng tôi đang lập thuộc địa. Lúc đó chúng tôi hoàn toàn không có khả năng phòng vệ sinh học trước nó. Nói một cách nhẹ nhàng nhất thì chuyện đó đã gây ra một sự hoảng loạn tột độ. Khoảng 1/4 dân số đã chết trong đau đớn chỉ vì sự bất cẩn và lơ là những chi tiết nhỏ. Đây là một bài học nhớ đời. Sau đó nguyên nhân đã được tìm ra: đó là một loại mầm bệnh sinh sôi ở hành tinh khác, dưới một mặt trời có quang phổ ánh sáng khác biệt. Loại mầm bệnh này không bị phát hiện, nó cực kỳ độc hại và có sức công phá mạnh mẽ đối với hệ sinh học của những người đến đó.
D: Họ không có hệ miễn dịch chống lại thứ đó là đúng rồi. Vậy giờ họ đã có biện pháp phòng ngừa để chuyện tương tự không xảy ra nữa chưa?
P: Tất nhiên rồi! Chắc chắn là có chứ!
D: Ông nói vẫn còn những chứng bệnh chưa thể chinh phục được?
P: Đúng vậy. Phần lớn là do sự cẩu thả, không chú trọng đến chế độ ăn uống và các quy trình giữ gìn sức khỏe. Nếu một người biết quan tâm đến nhu cầu dinh dưỡng và tập luyện – hay ta gọi là có ý thức chăm sóc sức khỏe – họ sẽ có một đời sống lành mạnh.
D: Vậy nếu trong điều kiện bình thường và biết giữ gìn, họ đều sống đến khoảng 120 tuổi?
P: Đó là tuổi thọ trung bình, đúng vậy.
D: Ở đó có bệnh viện và dùng thuốc men không?
P: Có chứ. Dù đã nỗ lực hết sức để xóa sổ, nhưng vẫn luôn có những chứng bệnh, những ca suy yếu chức năng, hỏng nội tạng hay tai nạn xảy ra. Điều này đòi hỏi phải có thiết bị và thuốc men để hỗ trợ chữa lành.
D: Các ông có tiêm chủng phòng bệnh không?
P: Có, giống hệt cách các bạn làm ở đây vậy. Gọi là “tiêm” cho dễ hình dung. Cách thức đưa thuốc vào cơ thể có thể khác, nhưng ý tưởng cơ bản – tức là đưa thuốc vào hệ thống cơ thể – thì y hệt nhau.
D: Ông nhắc đến việc hỏng nội tạng – vậy ở đó có thực hiện cấy ghép tạng không?
P: Không, chúng tôi không làm thế. Đây là lĩnh vực chưa từng được triển khai. Tôi không biết là do kỹ thuật không cho phép hay sao, nhưng tôi không nghĩ là do vấn đề đạo đức. Đơn giản là chúng tôi không làm thôi.
D: Thế còn việc sử dụng nội tạng nhân tạo thì sao?
P: Có những loại máy móc có thể kết nối để hỗ trợ chức năng cho một cơ quan bị bệnh hoặc hư tổn. Tuy nhiên, tôi không biết về bất kỳ loại máy móc nào được cấy ghép hẳn vào bên trong cơ thể cho mục đích đó cả.
D: Vậy các ông cũng có bác sĩ và y tá chứ?
P: Có những vị trí tương đương như vậy. Có những người chọn theo đuổi chuyên môn trong lĩnh vực đó, và ta có thể gọi họ là bác sĩ hay y tá. Tuy nhiên, họ không được “thần thánh hóa” như ở hành tinh này. Ở Trái Đất, bác sĩ thường có một hào quang đáng kính trọng như những vị thần, nhưng ở hành tinh kia thì hoàn toàn không. Họ chỉ đơn giản là những người chọn một lĩnh vực công việc, họ có kiến thức chuyên môn về nó, và chỉ vậy thôi.
D: Vì họ giao tiếp bằng tâm linh, tôi tự hỏi liệu họ có dùng tâm trí để chữa bệnh không?
P: Có chứ, chắc chắn là có dùng năng lượng để chữa lành. Tuy nhiên, đó không phải là phương thuốc vạn năng. Nó cũng hiệu quả như bao phương pháp khác nhưng không phải là cách duy nhất. Nó chỉ được dùng khi cần thiết và thực sự có ích. Chẳng hạn, sẽ chẳng thực tế chút nào nếu cố dùng năng lượng tâm trí để nối liền một cánh tay bị đứt lìa. Đó là ví dụ về việc sử dụng năng lượng sai chỗ. Trình độ tiến hóa trên hành tinh đó tại thời điểm này chưa cho phép việc chữa lành tức thời bằng tâm trí. Họ đơn giản là chưa đạt tới mức độ đó.
D: Ông nói cái chết vẫn xảy ra. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra với thân xác khi họ mất đi?
P: Thân xác được chôn cất để trở về với đất mẹ. Chúng tôi không ướp xác hay xây lăng mộ cầu kỳ như ở đây. Trả lại cho hành tinh những hóa chất, khoáng chất và nguyên tố mà mình đã “mượn” để làm phương tiện trú ngụ (cỗ xe cho linh hồn) là một niềm vinh dự lớn lao. Đó đơn giản là sự hoàn trả vật chất và năng lượng về cho hành tinh để chúng được tái sử dụng.
D: Còn hỏa táng thì sao?
P: Cách đó cũng hợp lệ. Trong một số trường hợp, hỏa táng là điều nên làm. Có những loại mầm bệnh có thể sống sót trong lòng đất, nếu ai đó mất vì những căn bệnh này thì hỏa táng là phương pháp bắt buộc để không làm ô nhiễm đất đai.
D: Tôi hiểu rồi. Lúc nãy ông có nói về những tòa nhà bằng kim loại. Thế có gỗ được dùng trong xây dựng không?
P: Không, chúng tôi không dùng gỗ. Cây cối ở đây không có cấu tạo cứng cáp như vậy. Có thực vật, đúng, nhưng chúng không phù hợp để xây dựng vì thân gỗ không đủ đặc để chịu lực. Bạn biết đấy, nó rất dẻo. Trọng lực ở Trái Đất là lý do khiến cây cối phát triển thành vật liệu xây dựng; quá trình tiến hóa buộc chúng phải trở nên cứng cáp để chống chọi với sức hút của hành tinh. Còn trọng lực ở hành tinh kia chỉ bằng 1/6 Trái Đất, nên thân cây không đặc bằng. Chúng mọc rất to, tán lá rất xum xuê nhưng lại hơi xốp nếu so với cây ở Trái Đất. Chúng cũng có lá, có tán và cũng có quá trình quang hợp để chuyển hóa ánh sáng mặt trời thành chất dinh dưỡng.
(Điều này khiến tôi liên tưởng đến cây chuối. Chúng lớn rất nhanh nhưng thân cây không đủ chắc chắn để làm vật liệu xây dựng).
D: Thế những loại cây đó có ra trái hay cho quả gì ăn được không?
P: Những loại cây tôi vừa kể thì không. Nhưng từ các loài thực vật khác, vẫn có trái cây và rau củ, cũng khá giống ở Trái Đất. Nhiều loài cây ở đây thuộc dạng dây leo và là giống bản địa của hành tinh này. Tuy nhiên, cũng có một số giống rau quả được du nhập từ các hệ hành tinh khác về.
D: Chúng có giống rau củ trồng ở Trái Đất không?
P: Có một vài loại tương tự. Chẳng hạn như cà chua, ở đó cũng có loại tương đương. Nhưng phần lớn các loài khác thì hoàn toàn xa lạ với Trái Đất. Ở đây trồng rất nhiều vụ mùa, vì có nhiều người chuyên làm nông để cung cấp rau củ. Chúng tôi hoàn toàn không ăn thịt. Chuyện đó đơn giản là không xảy ra. Việc ăn thịt bị coi là không lành mạnh, nên chúng tôi chỉ ăn thuần chay.
D: Thế còn nước uống thì sao, họ có cần uống gì không?
P: Có chứ. Ví dụ như có mấy loài cây tiết ra một thứ nhựa rất bổ dưỡng. Ở Trái Đất không có loại cây nào giống vậy đâu, nhưng cách chúng tôi khai thác nó thì tương tự như cách các bạn lấy sữa bò vậy. Đó là một thứ nước uống tự nhiên từ cây cỏ, vị của nó ngon lắm.
D: Vậy những vật liệu xây dựng duy nhất các ông dùng là những thứ khai thác từ lòng đất?
P: Có cả vật liệu tương đương với thủy tinh. Có dây điện và các vật liệu dẫn điện. Chúng tôi dùng một loại chất dẫn không phải là đồng nhưng hoạt động rất tốt. Đồng không được dùng ở trên hành tinh của tôi vì số lượng không đủ để đưa vào sử dụng đại trà. Đồng được coi là một loại kim loại bán quý và chỉ dùng để trang trí thôi.
D: Tôi hiểu rồi, vậy là các ông có dùng điện. Có kim loại nào tương đương với chất dẫn điện các ông dùng không?
P: Một lần nữa, nhôm là thứ gần giống nhất; dù không hoàn toàn tương đương nhưng cũng khá sát. Đó là một loại kim loại rất phổ biến, được dùng trong hầu hết các ngành công nghiệp nhờ hội tụ đủ các yếu tố: nhẹ, dễ uốn và dồi dào.
Anh ấy đã rất cởi mở khi cung cấp thông tin về nhiều chủ đề khác nhau, đến mức tôi cảm thấy ngạc nhiên trước phản ứng của anh đối với câu hỏi tiếp theo của mình – một câu hỏi mà tôi cho là khá tầm thường.
D: Các ông có đồ nội thất (bàn ghế, giường tủ…) như chúng tôi không?
P: (Im lặng hồi lâu) Đây không phải là chủ đề thích hợp để thảo luận. Đơn giản là vì có một sự “kiểm duyệt” đối với những nội dung vốn rất khó để chuyển ngữ.
Việc kiểm duyệt thông tin về đồ nội thất nghe thật kỳ lạ. Tôi không thể hình dung nổi có điều gì lại gây khó chịu hay nhạy cảm ở một chủ đề tầm thường đến thế.
D: Hừm. Tôi tự hỏi tại sao nó lại gây khó chịu nhỉ? Ông có biết lý do không?
P: Chỉ đơn giản là không thoải mái chút nào khi phải dịch nó sang ngôn ngữ này.
D: Tôi không ép ông đâu. Tôi chỉ tò mò tại sao đồ nội thất lại là một chủ đề nhạy cảm đến vậy thôi. (Chủ thể không trả lời). Nhưng nếu ông cảm thấy không tiện thảo luận thì không sao cả.
P: Đúng vậy.
Chuyện này thật sự rất lạ, nhưng vì anh ấy không muốn nói thêm nên tôi cũng chẳng có cách nào tìm hiểu lý do tại sao thông tin đó lại bị chặn lại. Tôi đành phải chuyển chủ đề.
D: Vậy còn việc giải trí thì sao?
P: Có những trò giải trí như kịch, hát, kể chuyện… ở hành tinh kia cũng phổ biến và có nhiều nhan nhản như ở Trái Đất vậy.
D: Vậy ông nghĩ rằng mình đã từng ở hành tinh đó trong một kiếp sống khác?
P: (Anh ấy khá vất vả để diễn đạt câu này) Có một chút nhầm lẫn trong cách dùng từ “nghĩ”, bởi vì “thân xác” này (anh Phil) thực sự đã từng là cư dân của hành tinh đó vài lần trong quá khứ.
Đây là một ví dụ điển hình về việc các chủ thể trong trạng thái thôi miên sâu (hay tiềm thức của họ) phản ứng với câu hỏi của tôi một cách cực kỳ sát nghĩa đen. Bạn phải luôn cực kỳ rõ ràng về những gì mình đang hỏi.
