Nhiều tháng trôi qua, vì bận rộn với nhiều dự án khác, tôi tạm gác lại những trải nghiệm của Phil. Tôi tự nhủ rằng chúng tôi đã đi xa nhất có thể trong khả năng cho phép. Phil có vẻ đã ổn định và bắt đầu hòa nhập những thông tin kỳ lạ về cuộc sống hiện tại của mình, vì anh ấy không còn gọi điện cho tôi nữa. Tuy nhiên, câu hỏi về chiếc hộp đen vẫn luôn ám ảnh và khơi gợi sự tò mò trong tôi. Tôi khao khát muốn biết làm thế nào để mở nó và bên trong chứa đựng những gì. Nhưng tôi buộc phải coi dự án này tạm thời khép lại, bởi dường như đó là những thông tin chúng tôi chưa được phép tiếp cận.
Trong phương pháp làm việc của mình, tôi luôn đặt sự an toàn của người đối diện lên hàng đầu. Tôi sẽ không bao giờ mạo hiểm sức khỏe tinh thần hay thể chất của họ chỉ để thỏa mãn sự tò mò cá nhân. Câu chuyện không bao giờ đáng giá đến mức tôi phải ép buộc họ vào những tình huống mà họ cảm thấy không thoải mái. Vì vậy, nếu câu trả lời phải đến, nó sẽ chỉ xuất hiện khi chính Phil quyết định rằng anh ấy đã sẵn sàng để tiếp tục khám phá.
Rồi nhiều tháng sau, Phil bất ngờ gọi điện cho tôi. Anh ấy vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ gợi mở khả năng cao về một cuộc chạm trán với người ngoài hành tinh khác. Không ngoài dự đoán, anh cảm thấy giấc mơ đó có liên quan đến chiếc hộp đen. Phil muốn thực hiện một phiên làm việc khác vì anh chỉ nhớ được vài mảnh vụn của giấc mơ, nhưng lại có cảm giác mạnh mẽ rằng mình đã nhận được rất nhiều thông tin quan trọng mà ý thức hiện tại chưa thể nắm bắt. Anh cảm nhận được những ký ức đó vẫn đang nằm đâu đó ngay dưới bề mặt tiềm thức và cần được khơi dậy. Sự thôi thúc muốn biết câu trả lời trở nên cấp bách đến mức anh không thể thư giãn cho đến khi vén màn bí ẩn này.
Chúng tôi hẹn gặp nhau vào ngày hôm sau vì Phil sợ rằng nếu để lâu, sự lo âu sẽ càng tăng lên. Khi gặp nhau, anh bắt đầu kể về những gì mình thấy trong mơ. Anh lại thấy mình đang ở trên con tàu, vây quanh là những sinh vật nhỏ bé màu xám, đôi bàn tay nhỏ nhắn của chúng âu yếm chạm vào cơ thể anh. Đứng trước mặt anh là phi công có mái tóc vàng đang cầm chiếc hộp đen. Lần này, Phil cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng từ phía họ. Đôi mắt của vị phi công lộ rõ vẻ khẩn trương, như thể một thời điểm quyết định quan trọng đã đến. Anh cảm thấy họ đang “cổ vũ” mình, mong chờ anh nhận ra tầm quan trọng của chiếc hộp và cuối cùng có thể giải mã được thông điệp bên trong.
Phil cũng hiểu rằng, nếu thời điểm chưa chín muồi và anh không thể làm được, chiếc hộp sẽ chỉ đơn giản là được trả lại chỗ cũ trên tàu để chờ đợi một dịp khác. Anh nhớ mình đã cảm thấy vô cùng hồi hộp và lo âu khi đưa tay đón lấy chiếc hộp. Kể từ đó, giấc mơ trở nên mơ hồ. Tất cả những gì anh nhớ là một tia sáng trắng chói lòa. Sau khoảnh khắc đó, mọi thứ đều bị xóa nhòa, chỉ còn đọng lại cảm giác yêu thương và mãn nguyện tỏa ra từ những sinh vật kia. Dù chuyện gì đã xảy ra, họ có vẻ rất hạnh phúc thay cho anh.
Phil tỉnh dậy với sự vui sướng trong ý thức, nhưng lại kèm theo cảm giác bứt rứt về một thứ gì đó đang âm ỉ ngay bên dưới tâm trí. Sau khi nghe anh kể, cả hai chúng tôi đều đi đến kết luận rằng có vẻ như cuối cùng anh đã tiếp cận được chiếc hộp bí ẩn. Thông tin đã được giải phóng nhưng chưa hiển hiện trong ý thức của anh. Đó sẽ là nhiệm vụ của tôi: thâm nhập và mang những ký ức đó ra ngoài nếu rào cản không tiếp tục ngăn cản chúng tôi.
Phil nằm thoải mái trên giường và phiên làm việc bắt đầu. Khi cánh cửa “thang máy” mở ra, anh lập tức bị đẩy vào đúng khung cảnh mà mình vừa mô tả. Các sinh vật bao quanh anh, đôi mắt chúng tràn đầy vẻ mong chờ. Vị phi công đưa cho anh chiếc hộp. Phil quan sát nó và mô tả đó là một chiếc hộp nhỏ, màu đen, hình chữ nhật hoặc trông như một chiếc quan tài tí hon. Anh biết nó được làm từ một loại đá không tồn tại trên Trái đất.
Chiếc hộp chỉ có thể được mở bằng đúng tần số rung động tâm trí của riêng anh. Nó được khóa chặt vào tần số đó, nên cho đến khi đạt được mức độ phát triển phù hợp, mọi sự cố gắng tập trung đều vô ích. Vì vậy, chiếc hộp không thể bị làm giả và cũng không ai khác có thể mở được vì chính Phil là người đã lập trình nó. Bỗng nhiên, một luồng suy nghĩ ập đến trong tâm trí anh: chiếc hộp chứa đựng lượng thông tin khổng lồ đến mức không thể nào tiếp nhận hết trong hình hài vật lý này. Sự thấu hiểu trọn vẹn về nó quá bao la và sâu sắc so với khả năng chịu đựng của tâm trí con người. Nhận ra điều đó, anh biết mình chỉ có thể tiếp cận một phần nhỏ, đủ để giúp anh thấu hiểu cuộc sống hiện tại của mình. Thế là đủ cho hiện tại.
Khi Phil đạt được sự thấu hiểu này, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Như thể có một cái chốt vừa được gạt, một ngăn nhỏ trượt ra từ đầu hộp. Anh thấy trong ngăn đó có một viên đá tròn trịa, tỏa ra ánh sáng màu xanh ngọc. Cuối cùng, anh đã tìm ra cách mở chiếc hộp. Nhưng tất cả những điều này có liên quan gì đến viên đá phát sáng? Anh nhận được thông điệp tâm linh rằng, nếu nhìn chằm chằm vào bề mặt mờ đục của viên đá, phần tiềm thức tương ứng sẽ được giải mã. Ký ức của anh sẽ được kích hoạt và những thông tin cần thiết sẽ được đưa lên ý thức.
Tôi thấy rùng mình vì sự hồi hộp. Liệu cuối cùng chúng tôi có tiếp cận được những thông tin ẩn giấu đó? Đó sẽ là loại thông tin gì? Sự tò mò trong tôi dâng cao và tôi hy vọng rằng rào cản cuối cùng đã được gỡ bỏ. Khi Phil nhìn sâu vào viên đá, khung cảnh căn phòng trên con tàu dần mờ đi và được thay thế bằng một điều gì đó khác.
P: Tôi nhìn thấy một luồng sáng trắng vô cùng dữ dội. Đó là thứ ánh sáng trắng thuần khiết, rạng rỡ, mang sức mạnh ở một cấp độ cực cao, trắng như bản chất của điện năng vậy. Năng lượng này chính là thứ thường được gọi là “Ánh Sáng Trắng Bảo Vệ”. Năng lượng này không có danh tính, vì ở cấp độ này, danh tính chẳng còn ý nghĩa gì cả. Tuy nhiên, nó có cái mà ở cấp độ của các bạn gọi là “ý thức”, hay một sự nhận biết xác định. Nó thuộc về trật tự hay tầm vóc tối cao của các nguồn năng lượng trong vũ trụ.
D: Có phải tôi đang thực sự trò chuyện với thứ được coi là “ánh sáng trắng” không? Tôi đã rất quen thuộc với khái niệm về ánh sáng trắng; tôi luôn dùng tâm trí để bao bọc các đối tượng của mình bằng sự bảo vệ đó khi chúng tôi làm việc. Theo cách này, bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào cũng có thể được giữ tránh xa khỏi các phiên làm việc của tôi.
P: Sẽ chính xác hơn nếu nói rằng các năng lượng của ánh sáng trắng đang trong trạng thái giao tiếp. Năng lượng này bây giờ sẽ nói chuyện với Philip, vì ở đây có một thông điệp rất cụ thể cần được truyền đạt vào thời điểm này. Chúng tôi sẽ đóng vai trò phiên dịch, vì sự khác biệt về năng lượng từ cấp độ đó đến cấp độ mà chúng tôi đang nói chuyện hiện tại không thuận lợi cho việc giao tiếp trực tiếp. Thông tin như sau: Chúng tôi muốn nói rằng con đã học tốt bài học của mình, con trai của chúng tôi. Tại thời điểm này trong quá trình tiến hóa của con, một kênh nhận thức đang được mở ra để cho phép con tiếp cận trực tiếp hơn với những lĩnh vực mà con dường như cảm thấy bị cô lập nhất. Con đã bị từ chối quyền tiếp cận điều này là có lý do. Đã có một khoảng thời gian trong một tiền kiếp—nếu con chọn cách dùng thuật ngữ đó—nơi mà con đã lạm dụng đặc quyền này. Lĩnh vực nhận thức này của con đã bị đóng lại vào thời điểm đó, để con có thể trải nghiệm sự thiếu hụt, một cảm giác bị chối bỏ thật sự rõ ràng. Điều này được thực hiện để con có thể trân trọng hơn cách sử dụng nhận thức và quyền năng này. Trải nghiệm đó đã gây cho con nhiều đau khổ và lo âu trong kiếp sống này. Đến mức con thường cảm thấy khao khát được trở về với cõi linh hồn và được đắm mình một lần nữa trong những nguồn năng lượng này. (Điều này dường như ám chỉ đến những khuynh hướng tự sát trong thời kỳ đầu đời của Phil). Ở giai đoạn đó trong tiền kiếp của con trên một hành tinh khác, đã có một trải nghiệm mà tại đó những nguồn năng lượng này trở nên mất cân bằng do bị sử dụng sai mục đích. Trải nghiệm này khiến con tự quyết định cách thức phù hợp nhất để tái cân bằng chúng.
D: Trong tiền kiếp đó, có phải anh ấy đã sử dụng những năng lượng này theo cách tiêu cực không? Đó có phải lý do tại sao nó bị tước bỏ khỏi anh ấy?
P: Đúng là như vậy. Nó có thể được ví như một sự sa ngã.
D: Bạn luôn nói rằng không có cái gọi là thời gian, nhưng tôi tự hỏi sự việc đó xảy ra khi nào?
P: Chúng tôi sẽ chuyển đổi theo thuật ngữ của các bạn… đại khái là vài triệu năm theo cách tính của các bạn, mặc dù sự tương đương này chỉ là ước chừng.
D: Nhưng anh ấy đã phải chờ đợi lâu như vậy, trải qua rất nhiều, rất nhiều kiếp sống để giành lại quyền được sử dụng năng lượng đó một lần nữa sao?
P: Đúng là như vậy. Chúng tôi sẽ nói một cách cởi mở về sự việc này vào lúc này, vì đây là một trải nghiệm cần thiết cho sự phát triển của… chúng tôi ngần ngại khi dùng thuật ngữ “Phương tiện” (Vehicle), vì đó không phải là một cách nói chính xác. Những trải nghiệm tổng hợp của nguồn năng lượng này (Phil) nên được mô tả chính xác hơn là một “giai đoạn”. Vì vậy, điều quan trọng là giai đoạn này phải trải nghiệm những gì được tạo ra từ việc sử dụng sai và bị tước bỏ các nguồn năng lượng đó. Điều này xảy ra vì anh ấy đã tiết lộ những điều lẽ ra không được phép chia sẻ. Đã có một tình huống trong giai đoạn đó, khi anh ấy mong muốn hỗ trợ việc nâng cao nhận thức cho những người thuộc sự phụ trách của mình. Có những quy tắc nghiêm ngặt trong vũ trụ về những gì có thể được trao đi và những gì không được phép. Những quy tắc này là tuyệt đối và không được phép vi phạm.
Trong nỗ lực hỗ trợ của mình, các quy tắc này đã bị phá vỡ và trong quá trình đó, quyền sử dụng các năng lượng này đã bị tước bỏ. Những năng lượng mà chúng tôi đang nói đến là năng lượng của tri thức, thông tin và sự thấu thị trực giác. Chúng buộc phải bị tước bỏ để cho phép anh ấy hiểu tại sao các quy tắc này lại cần thiết. Các nguồn năng lượng đơn giản là bị đóng lại, và vì thế một quá trình dài của các kiếp luân hồi đã bắt đầu, đỉnh điểm là kiếp sống vật lý mà “phương tiện” này đang hiện hữu. Những năng lượng này hiện đang được trả lại và cách sử dụng chúng đang được học lại. Bởi vì qua bao kiếp luân hồi, ký ức về cách sử dụng các nguồn năng lượng này đã dần bị lãng quên. Và vì vậy, bây giờ việc rèn luyện lại ý thức của anh ấy trong việc sử dụng đúng đắn các năng lượng này là điều quan trọng và cần thiết. Trải nghiệm này đã đi trọn một vòng và đưa “phương tiện” trở lại đúng điểm mà tại đó anh ấy có thể sử dụng những năng lượng đó một cách phù hợp nhất.
D: Điều này có xảy ra trên một hành tinh khác không?
P: Sự việc này xảy ra ở một chiều không gian khác. Không phải trong vũ trụ này, mà ở một phần vật lý của một vũ trụ tương tự.
D: Lúc đó anh ấy giữ vị trí gì? Bạn nói rằng anh ấy có những trách nhiệm phải đảm đương.
P: Có hàng triệu sinh linh hoặc những cá nhân hữu hình nằm dưới sự quản lý của anh ấy. Có thể coi anh ấy như một “người đứng đầu hệ thống” (system sovereign) vào thời điểm đó.
D: Tôi đang cố gắng hiểu. Bạn đã nói trước đó rằng có những hội đồng cai quản các vũ trụ khác nhau. Có phải là kiểu tổ chức đó không?
P: Không hẳn ở cấp độ vũ trụ, mà ở cấp độ hệ thống. Một hệ thống là một đơn vị con của vũ trụ.
D: Giống như một thiên hà hay một hệ mặt trời?
P: Cách hiểu đó chính xác. Đó là một tập hợp các hành tinh có sự sống.
D: Lúc đó anh ấy có ở trong hình hài vật lý không?
P: Không chính xác. Một người đứng đầu hệ thống không thể thực hiện trách nhiệm của mình nếu ở trong hình hài vật lý. Vì cần phải bao quát toàn bộ hệ thống, hoặc hiện diện khắp nơi trong hệ thống cùng một lúc, để có thể nhận biết tất cả những gì đang xảy ra. Ý thức khi đó phải bao la và đa dạng, lan tỏa khắp hệ thống để mọi thành phần trong hệ thống đều có thể kết nối với người đứng đầu.
D: Điều đó có nghĩa là anh ấy đã tiến hóa đến một cấp độ rất cao, đúng không?
P: Nhận định đó hoàn toàn chính xác.
D: Tôi đang cố gắng nắm bắt, nên câu hỏi của tôi có vẻ hơi ngây ngô. Có các hội đồng cai quản các vũ trụ, rồi những hội đồng này được chia nhỏ thành các vị đứng đầu các hệ thống khác nhau?
P: Có những cấp bậc hệ thống phân cấp mà bạn có thể so sánh với các cấp chính quyền trên bình diện của các bạn. Hãy bắt đầu từ cấp thấp nhất có thể là người đứng đầu một gia đình. Sau đó là người chịu trách nhiệm cho một khu phố—nếu có tồn tại đơn vị đó—giống như trong nhiều sự tồn tại tương tự. Mỗi khu phố sẽ có một người chịu trách nhiệm về sự an toàn và phúc lợi cho những người ở đó. Người này đến lượt mình sẽ chịu trách nhiệm trước thị trưởng hoặc hội đồng quản trị của thành phố. Rồi lại đến chính quyền cấp quận, cấp bang và cấp liên bang. Và sau đó là cấp hành tinh, nếu bạn muốn dùng thuật ngữ đó.
D: Và sau đó sẽ là người cai quản nhiều hành tinh hoặc một hệ thống?
P: Đúng là như vậy.
D: Vậy anh ấy có chịu trách nhiệm trực tiếp trước hội đồng không, hay còn có ai đó đứng ở giữa?
P: Có rất nhiều hội đồng ở nhiều cấp độ khác nhau. Hệ thống sẽ chịu trách nhiệm trước những gì ở cấp cao hơn và cứ thế tiếp tục. Những người ở dưới sẽ chịu trách nhiệm trước hệ thống. Đây không phải là vị trí cao nhất cũng không phải là thấp nhất.
D: Nói cách khác, lúc đó anh ấy có rất nhiều trách nhiệm và tri thức. Và vì sử dụng sai mục đích, anh ấy đã tiết lộ những điều bị cấm. Có phải vậy không?
P: Anh ấy đã trao thông tin và năng lượng cho một chủng tộc đang cố gắng nâng cao nhận thức trên hành tinh của họ. Người đứng đầu hệ thống khi đó cảm thấy rằng việc trao đi thông tin này là phù hợp nhất. Đó là một tình huống vô cùng độc đáo, không được quy định chung bởi các quy tắc trong những trường hợp tương tự.
D: Có vẻ như anh ấy đã có động cơ tốt.
P: Đúng là như vậy, không hề có ác ý. Tuy nhiên, các quy tắc đã bị phá vỡ trong sự kinh ngạc tột độ của chính người đứng đầu hệ thống đó. Thông tin đã bị lạm dụng và làm trì trệ chính sự tiến bộ mà anh ấy tìm cách hỗ trợ.
D: Vậy là anh ấy đã tiết lộ cho họ thông tin mà anh ấy nghĩ rằng sẽ giúp ích cho sự tiến bộ và tiến hóa của họ.
P: Chúng tôi muốn nói rằng không hẳn là thông tin, mà là các năng lượng. Có rất nhiều loại năng lượng. Những năng lượng đặc biệt đã được trao đi, nếu được sử dụng đúng cách, chắc chắn sẽ giúp chủng tộc đó phát triển vượt bậc. Tuy nhiên, họ đã không hiểu đúng và sử dụng sai mục đích. Điều đó đã gây ra sự thụt lùi cho cả dân tộc đó.
D: Bạn có thể nói rõ hơn về loại năng lượng đó là gì được không?
P: Không thể diễn tả được vì không có khái niệm tương đương trong phạm vi trải nghiệm của cõi này.
D: Tôi rất tò mò về cách họ đã sử dụng sai nó.
P: Nó giống như bất kỳ loại năng lượng nào có thể bị sử dụng sai mục đích.
D: Tôi đoán rằng mỗi năng lượng đều có hai mặt. Và họ đã dùng nó theo hướng tiêu cực?
P: Chính xác.
D: Vậy là khi trao cho họ quyền sử dụng những năng lượng đó, anh ấy đã không trao cho họ sự thấu hiểu cần thiết đi kèm với nó.
P: Trình độ tiến hóa của họ chưa đủ để cho phép họ thấu hiểu những năng lượng này. Đó là một sự mạo hiểm có tính toán.
D: Điều này có từng xảy ra với hành tinh của chúng ta không? Họ đôi khi cũng chấp nhận rủi ro và tiết lộ những thứ cho chúng ta, và chính ý chí tự do của chúng ta quyết định cách sử dụng chúng?
P: Đúng vậy, vì có những quy tắc áp dụng cho việc loại năng lượng nào có thể được trao cho những cá nhân cụ thể vào những thời điểm cụ thể.
D: Đây cũng là một trường hợp tương tự, nhưng ý chí tự do của họ đã biến nó thành điều tiêu cực.
P: Đúng là như vậy.
D: Vậy thì tôi không thấy đó là lỗi của anh ấy.
P: Các quy tắc đã bị phá vỡ. Quy tắc nêu rõ rằng cho đến khi sự tiến hóa của người dân đạt đến mức xứng đáng để sử dụng những năng lượng này, chúng phải được giữ kín. Chúng không thể được trao đi cho đến khi con người có thể hiểu được toàn bộ tiềm năng của những năng lượng đó. Điều đó đã chưa xảy ra.
D: Nhưng rõ ràng là sớm muộn gì thì họ cũng sẽ được trao cho nó ở một thời điểm tương lai nào đó.
P: Điều đó rất có khả năng.
D: Nhưng từ những câu chuyện bạn kể cho tôi, điều đó cũng đã từng xảy ra trong quá khứ của Trái đất. Những thứ được trao đi vào thời điểm không thích hợp.
P: Chúng tôi sẽ không tranh cãi về điều này, vì ai cũng biết trong vũ trụ rằng những sai lầm là điều khó tránh khỏi.
D: Nhưng trong trường hợp này, việc anh ấy bị tước bỏ vị trí đó ít nhiều giống như một hình phạt?
P: Chúng tôi sẽ không dùng từ “hình phạt”, vì đó không phải là cách đánh giá công bằng về các năng lượng vũ trụ. Cá nhân đó cần phải trải nghiệm lý do tại sao các quy tắc được đặt ra. Và điều này được tạo điều kiện bằng cách đặt người vi phạm quy tắc xuống dưới các năng lượng đó, để họ có thể nếm trải cảm giác thiếu hụt chính những năng lượng ấy. Và rồi thông qua quá trình tiến hóa dần dần trở lại cấp độ mà các năng lượng được trả về, người đó mới có thể trân trọng hoàn toàn việc cho đi và nhận lại những năng lượng này.
D: Tôi hiểu rồi. Bạn gọi đó là sự “sa ngã”. Nói cách khác, anh ấy đã rơi xuống một vị trí thấp hơn.
P: Chúng tôi sẽ không đưa ra đánh giá chủ quan về điều này, vì trong cách diễn đạt của các bạn, từ “sa ngã” mang hàm ý tiêu cực. Theo góc nhìn của chúng tôi, đó đơn giản chỉ là một bài học kinh nghiệm. Một sự cần thiết rất trung tính giúp bổ sung vào trải nghiệm tổng thể của mỗi cá nhân. Sai lầm xảy ra ở nhiều cấp độ. Và sự thấu hiểu, thứ chữa lành những vết thương từ sai lầm đó, được giành lấy thông qua cái mà người ta gọi là “sự sa ngã”.
D: Điều này thật khó hiểu, ngay cả khi một người đã đạt đến những cấp độ đó rồi mà vẫn có thể mắc sai lầm và thụt lùi. Vậy là đã mất nhiều, rất nhiều, có lẽ hàng ngàn kiếp sống để được phép đạt đến điểm này một lần nữa sao?
P: Chúng tôi sẽ không đưa ra con số chính xác về số kiếp luân hồi đó. Vài trăm kiếp là đủ. Những kiếp sống mà con đã được thấy và đã thảo luận chỉ là một phần nhỏ trong bề dày trải nghiệm mà nguồn năng lượng này đã học hỏi được.
Với sự dằn vặt sâu sắc trong tâm hồn, anh ấy đã đưa ra quyết định đến hành tinh này trong hình hài trần thế. Anh ấy biết trải nghiệm này sẽ rất lạ lẫm, khó khăn và cô độc. Đó là lý do tại sao anh ấy từng khao khát được rời bỏ kiếp sống này. Sự thích nghi là vô cùng khó khăn đối với những nguồn năng lượng bậc cao như vậy, bởi về cơ bản, họ rất trong sáng và thuần khiết. Họ đã quen với mặt ánh sáng và không thể thấu hiểu hay đo lường được mặt tối của thế giới các bạn. Phải cần lòng dũng cảm to lớn để họ rời bỏ ánh sáng và thực hiện hành trình đến thế giới tăm tối này vì một sứ mệnh, và họ có tình yêu cũng như sự tôn trọng từ chúng tôi.
D: Vậy là anh ấy được truyền đạt thông tin này bây giờ để anh ấy học cách sử dụng năng lượng một cách đúng đắn bất cứ khi nào anh ấy nhận được nó?
P: Lý do là vì giờ đã đến lúc năng lượng được trả lại, nên cần phải có sự nhận thức tỉnh táo về mục đích của việc này. Nếu nguồn năng lượng này chỉ đơn giản xuất hiện mà không rõ lý do, nó sẽ như thể chẳng có mục đích thực sự nào cả. Nó sẽ trông giống như tự nhiên xuất hiện từ hư không. Vì vậy, con người phải được hướng dẫn một cách có ý thức về lý do tại sao năng lượng đó được ban cho, và phải luôn ý thức được những trách nhiệm đi kèm với vị thế của nguồn năng lượng này.
D: Như vậy thì anh ấy mới có thể sử dụng nó một cách khôn ngoan.
P: Đúng là như vậy. Điều này đã diễn ra trong tình yêu thương vĩ đại và sự hòa hợp của vũ trụ. Một người ở bình diện vật lý như anh ấy thường không có được cơ hội này. Tuy nhiên, trong quá trình tiến hóa của hành tinh này, việc những người xứng đáng nhận được điều này và sử dụng nó theo cách đó là hoàn toàn phù hợp—vì các mục tiêu và nhu cầu của vũ trụ, nhìn chung, đều được thúc đẩy thông qua cách sử dụng này.
D: Anh ấy có phải sử dụng nguồn năng lượng này theo bất kỳ cách cụ thể nào không?
P: Anh ấy sẽ trở nên rất thành thạo và quen thuộc với nguồn năng lượng này, đồng thời biết cách sử dụng phù hợp và thời điểm cần sử dụng. Nó sẽ mang lại cho anh ấy cảm giác về giá trị thực sự, điều mà anh ấy đã cảm thấy rất thiếu hụt trong kiếp sống này.
D: Vậy khi thời điểm đến, anh ấy sẽ được giúp đỡ để biết phải làm gì với nó chứ?
P: Chính xác. Ngay cả lúc này, trong khi chúng ta đang trò chuyện, anh ấy cũng đang được giúp đỡ, vì thông qua những phiên làm việc này, nhận thức đang dần quay trở lại.
D: Tôi đã thường nghĩ rằng bất cứ khi nào chúng ta gặp nhau một cách tình cờ như vậy, thì đều là vì một mục đích xác định.
P: Đúng vậy. Mỗi mục đích được phục vụ đều dành cho từng người các bạn. Trong vũ trụ không tồn tại cái gọi là “tình cờ”. Tất cả những gì xảy ra đều có vần điệu và lý do của nó. Đó không phải là sự trùng hợp. Chúng tôi nói với con bây giờ, con trai của chúng tôi, con đã đi trọn một vòng trong nỗ lực này và giờ đây đã đến đúng điểm nơi mà con đã bắt đầu trong thời đại tăm tối của cá nhân mình. Con đã xứng đáng nhận được sự khôi phục hoàn toàn những gì vốn thuộc về con, và là điều con hằng mong mỏi. Bây giờ con có tùy chọn quay trở lại phía này để sử dụng nguồn năng lượng này theo những cách con thấy phù hợp nhất, hoặc ở lại và sử dụng các năng lượng này trên bình diện của con theo cách mà con cảm thấy thoải mái nhất. Đây hoàn toàn là lựa chọn của con tại thời điểm này. Chúng tôi muốn nói với con rằng: hãy thiền định, suy ngẫm về điều này và quay lại với chúng tôi theo cách con đã học trước đây. Con vừa được trao một phương pháp để có thể quay về với bản thể cao nhất đó và giao tiếp với các nguồn năng lượng của vũ trụ ở cấp độ ý thức. Hãy đưa ra câu trả lời của con vào lúc đó, để nó được thực hiện ở cấp độ ý thức. Vì câu trả lời này giờ đây phải được cân nhắc từ cấp độ ý thức. Chúng tôi nói với Philip rằng nếu con chọn ở lại hành tinh này, thêm nhiều thông tin sẽ được cung cấp sau đó vào thời điểm thích hợp, và các hướng dẫn tiếp theo sẽ được gửi đến.
Đừng cố gắng dự đoán đó sẽ là gì. Hãy cứ để mọi việc xảy ra theo đúng lộ trình của nó. Con đường đang đi, hiện tại, là phù hợp và con sẽ nhận được thêm sự chỉ dẫn vào một thời điểm sau này. Khi thức dậy, con phải suy ngẫm về điều này và đưa ra quyết định trong trạng thái tỉnh táo xem nên ở lại hay rời đi. Chỉ cần tiếp tục tuân theo sự phản hồi cảm nhận được từ bên trong, vì đó mới là người thầy chân chính.
Hãy lựa chọn một cách khôn ngoan, con trai của chúng tôi, và hãy nhớ rằng sẽ không có bất kỳ sự phán xét nào xảy ra. Dù con chọn cách nào, đó cũng sẽ là cách mà sứ mệnh của con tiến triển. Và với con, Dolores, chúng tôi nói rằng con được khuyến khích sử dụng những thông tin đã được trao. Không có hạn chế nào đối với những thông tin này cả. Nếu có, thì chúng đã không được trao đi.
Tại thời điểm này, Phil thuật lại rằng luồng sáng trắng đang lùi xa và anh lại nhận thức được mình đang cầm chiếc hộp chứa viên đá sáng trong tay. Anh nhìn thấy gương mặt của vị phi công và những sinh vật nhỏ bé màu xám, cảm nhận được một làn sóng yêu thương, hạnh phúc và mãn nguyện tỏa ra từ họ. Có vẻ như họ biết rằng cuối cùng anh đã được phép tiếp cận một vài bí mật trong quá khứ của mình.
Sau khi thông tin được tiết lộ và anh được bảo hãy đưa ra lựa chọn có ý thức, anh đặt viên đá vào lại và ngăn kéo tự động trượt vào trong hộp. Vị phi công ngoài hành tinh nhận lấy nó từ tay anh và truyền đạt rằng nó sẽ được giấu lại vào đúng ngăn đó trên con tàu, nơi mà Phil đã đặt nó vào từ nhiều thiên niên kỷ trước. Nơi nó đã chờ đợi cho đến khi anh nhớ lại và tiếp cận được nó, và tại đây nó sẽ tiếp tục nằm đó cho đến khi cần thiết một lần nữa. Phil nhận ra rằng những thông tin mình nhận được chỉ là một phần nhỏ so với những gì chứa đựng trong chiếc hộp đó. Anh cũng biết rằng phần còn lại có lẽ sẽ không bao giờ được trao cho anh khi anh còn đang trong kiếp sống này. Khi anh đạt đến giai đoạn tiếp theo (trong bất kỳ kiếp sống tương lai nào), việc giải phóng thêm thông tin về nguồn gốc và định mệnh của anh sẽ được kích hoạt.
Sau đó, Phil được đưa trở lại trạng thái tỉnh táo hoàn toàn, và từ vẻ mặt đăm chiêu của anh, tôi biết anh sẽ còn nhiều điều phải suy ngẫm trong những ngày sắp tới.
BAN ĐẦU, tôi đã do dự khi đưa thông tin này vào cuốn sách vì sợ rằng nó có thể bị hiểu sai, và độc giả có thể nghĩ rằng Phil đang ám chỉ mình ngang hàng với Chúa. Tuy nhiên, mọi chuyện đã được làm rõ rằng cấp độ “người đứng đầu hệ thống” vẫn còn thấp hơn rất nhiều so với trạng thái tối cao đó. Anh ấy thừa nhận và thuộc quyền của một quyền năng cao hơn.
Tôi tin rằng thông tin này đang cố gắng cho chúng ta thấy rằng con người không phải là hình thái duy nhất mà tinh thần có thể mang. Đó là tất cả những gì chúng ta có thể nhận thức được bằng tư duy con người, nhưng nó quá hạn hẹp. Phiên làm việc này chứng minh rằng bạn có thể tiến hóa (hoặc thoái hóa) đến một trạng thái năng lượng thuần túy; thứ mà nếu không có những giới hạn vật lý, có thể đạt được những sức mạnh không thể tin nổi. Nhưng vì linh hồn chưa đạt đến trạng thái hoàn hảo cuối cùng, nó vẫn có khả năng mắc sai lầm, ngay cả ở hình thái đó. Và ngay cả ở giai đoạn đó, các quy luật của vũ trụ vẫn áp dụng. Nếu điều này có nghĩa là một sự trở về hoàn toàn, quay ngược lại từ đầu và bắt đầu lại, thì cũng chẳng sao cả, vì linh hồn và các bài học là vĩnh cửu, và không có thứ gì gọi là thời gian.
Chỉ có sự tăng trưởng, học hỏi, trải nghiệm và cuộc tìm kiếm tri thức vĩnh hằng. Do đó, con người phải nhận ra rằng mình lớn lao hơn những gì mình nhận thức một cách ý thức, rằng mình lớn lao hơn khả năng nhận thức của chính mình. Con người là bất tử, và là một linh hồn bất tử, chân trời và trải nghiệm của họ là bao la, hoàn toàn không có giới hạn. Họ chơi trò chơi cuộc sống trong bất kỳ hình hài hay chiều không gian nào mà họ tìm thấy.
Cho đến cuối cùng, qua hàng thiên niên kỷ, con người đạt đến sự hoàn hảo đã tìm kiếm và cuối cùng trở về với nguồn cội của mình. Nguồn gốc tối cao của tất cả, Đấng Sáng Tạo, nơi mà mọi thứ bắt nguồn. Hãy tháo bỏ những tấm bịt mắt trần thế và để cái nhìn sâu sắc của chúng ta bay cao. Khi đó, chúng ta sẽ khám phá ra những giới hạn tự áp đặt của mình thực sự nhỏ bé và hẹp hòi đến mức nào. Vũ trụ chính là thế giới của chúng ta và không có gì là không thể.
SAU KHOẢNG THỜI GIAN ĐÓ, Phil bắt đầu thay đổi theo nhiều cách đáng chú ý. Điều này thường xảy ra với những người tôi làm việc cùng, đặc biệt nếu chúng tôi thực hiện các phiên làm việc trong một khoảng thời gian dài. Tôi không thể giải thích được, vì tôi chắc chắn không đưa ra bất kỳ gợi ý nào khiến họ phải thay đổi cuộc sống của mình. Dường như có điều gì đó xảy ra, có lẽ vì họ đang trở nên cởi mở hơn và nhận thức rõ hơn về chính tiềm thức của mình—giống như một “tiếng nói nhỏ nhẹ, tĩnh lặng” trong mỗi chúng ta. Họ trở nên hòa hợp hơn với cá tính thực sự của bản thân và khám phá ra điều họ thực sự mong muốn trong cuộc sống. Họ bắt đầu đưa ra các quyết định lớn và những cam kết chắc chắn, trong khi trước đây họ thường bối rối, không chắc chắn và sợ hãi. Trong mỗi trường hợp, sự thay đổi đều có vẻ là theo chiều hướng tốt hơn. Tôi chân thành hy vọng như vậy, vì tôi không muốn tham gia vào bất kỳ việc gây ảnh hưởng tiêu cực nào đến bất kỳ ai, dù là vô tình hay không cố ý.
Dưới đây là phần cuối cùng, khép lại câu chuyện về Phil và những suy ngẫm sâu sắc của tác giả về sự hiện diện của những “người anh em từ các vì sao”:
Phil vẫn là con người có bản tính hiền lành như trước, nhưng anh đã trở nên vững vàng hơn nhiều. Anh quyết định không tiếp tục kinh doanh riêng trong gara của cha mẹ nữa mà đi làm cho một công ty điện tử. Chỉ trong vòng một tháng, anh nảy sinh tình cảm với một cô gái trẻ xinh đẹp làm việc cùng văn phòng.
Trong một sự thay đổi chưa từng có, anh chuyển đến sống cùng cô ấy và đứa con nhỏ. Tất cả những điều này hoàn toàn trái ngược với tính cách của người Phil mà tôi từng biết. Dù ngạc nhiên, tôi lại thấy đó là một điều tuyệt vời. Nó cho thấy anh đang trưởng thành hơn về mặt cảm xúc. Anh không còn trốn tránh những tình huống dễ bị tổn thương nữa. Anh sẵn sàng nắm bắt cơ hội, chấp nhận đặt mình vào vị trí có thể bị đau lòng. Anh đã cam kết với một con người khác, và như vậy, anh đã cam kết với chính cuộc sống.
Giờ đây, anh nói về sự tồn tại của mình một cách khác biệt: “Đã từng có những giai đoạn trong đời tôi muốn rút lui. Tôi có thể dự đoán được chúng, đó là một chu kỳ xác định. Chúng xảy ra hai lần một năm, vào mùa xuân và mùa thu. Trong thời gian đó, tôi cảm thấy như mình bị lôi kéo, một nỗi khao khát được ‘về nhà’, được trở lại nơi đó. Nó có thể kéo dài từ vài ngày đến vài tuần. Tôi từng rất trầm cảm trong những khoảng thời gian đó, nhưng chưa bao giờ đi đến bước đường cùng như khi ở California. Tôi không bao giờ thử lại điều đó nữa. Nhưng trong một năm qua, tôi dường như đã ổn định được cảm xúc của mình. Những cảm giác buồn bã và trầm cảm dường như đã dịu đi. Tôi dường như đã bình thản hơn với thực tại. Tôi đã chấp nhận tất cả các chu kỳ, những thăng trầm, và giờ tôi nhận ra chúng chỉ là như vậy.”
Tôi hỏi liệu anh có nghĩ những gì chúng tôi khám phá ra trong các phiên làm việc đã giúp ích cho anh không.
“Tôi nghĩ là có,” anh trả lời. “Nó khiến tôi nhìn thấy bản thân mình một cách đầy đủ và sâu sắc hơn. Tôi thấy rằng mình có nhiều giá trị hơn tôi từng nhận ra. Và tôi cảm thấy hạnh phúc về điều đó, ngay cả khi tôi không nhớ lại được mọi thứ. Chỉ cần biết rằng mình đã trải qua những điều đó cũng đủ mang lại cho tôi sự hài lòng và mãn nguyện.”
“Bạn có nghĩ các phiên làm việc này giúp giải thích những cảm giác bất an đó đến từ đâu không?” tôi hỏi.
“Có, tôi nghĩ đúng là vậy. Nó giải thích tại sao tôi lại cảm thấy lạc lõng và xa lạ. Những lý tưởng cao đẹp mà tôi giữ cho mình, tôi cũng áp dụng cho người khác. Và thật nản lòng khi thấy mọi người đầy định kiến, ích kỷ, trộm cắp, giết chóc… tất cả những thứ đang diễn ra trên thế giới. Nó từng làm tôi rất khó chịu. Và tôi đã dùng đó làm cái cớ để nói rằng: ‘Tôi không muốn ở đây’. Vì đây không phải là kiểu thế giới mà tôi muốn thuộc về. Tôi muốn một thứ gì đó trật tự hơn, sạch sẽ hơn, ổn định hơn và hòa hợp hơn.”
“Thứ thực sự làm tôi đau lòng là khi tôi nhận ra mình muốn được giống như mọi người khác,” Phil tiếp tục. “Vì vậy, tôi bắt đầu làm những việc mà tôi vốn ghét ở người khác chỉ để trông có vẻ ‘bình thường’. Tôi luôn cảm thấy phải làm thế để hòa nhập. Và điều đó chỉ làm tăng thêm cảm giác cô lập, bối rối và thất vọng trong tôi.”
“Đúng vậy,” tôi đồng cảm, “bởi vì bạn đang cố gắng chống lại bản tính cơ bản của mình. Tôi hiểu điều đó dẫn đến sự thất vọng như thế nào. Tôi nghĩ có rất nhiều người ngoài kia, đặc biệt là các bạn trẻ, có lẽ đang trải qua những cảm giác tương tự. Thật khó để gọi tên chính xác nó là gì khi cảm giác đó quá mơ hồ.”
“Vâng, tôi đồng ý. Nó không phải là thứ gì đó nhảy bổ ra trước mặt bạn. Nó chỉ nằm ở đó, bạn nhận thức được nó, rất khó định nghĩa nhưng lại rất hiện hữu. Tôi nghĩ mình từng sợ chính mình, sợ vì tôi không hiểu bản thân. Tôi sợ để bất cứ ai đến gần vì tôi không biết mình muốn gì. Nhưng bây giờ, tôi bắt đầu hiểu ra và nhận thấy mình có thể tìm thấy những điều về bản thân mà tôi có thể yêu quý. Tôi không cần phải sợ hãi hay nghĩ rằng mình khác biệt hoặc lập dị, vì tôi thấy mình cũng chẳng khác gì bất cứ ai. Vấn đề của tôi là tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào cuộc sống. Tôi kỳ vọng nó phải ở đây giống như ở ‘bên kia’. Và tôi luôn thất vọng khi thấy cuộc sống không đáp ứng được những kỳ vọng đó.”
“Nhưng tất nhiên, bạn không nhận ra điều đó vào thời điểm bạn đang trải qua những cơn trầm cảm đó,” tôi nói.
“Không,” anh trả lời nghiêm túc. “Bây giờ tôi nhận ra mình đã kỳ vọng quá nhiều. Khi biết điều đó, những nỗi thất vọng trở nên dễ chấp nhận hơn vì chúng không còn mang tính cá nhân nữa. Tôi khám phá ra rằng ai cũng cảm thấy thất vọng. Tôi không phải là người duy nhất. Đó chỉ là một phần của sự tồn tại này, một phần của việc làm người. Bây giờ khi tôi buồn, nó chỉ kéo dài trong một thời gian rất ngắn và không hề tệ chút nào vì tôi biết nó đến từ đâu. Tôi biết bây giờ rằng mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Còn ai có thể yêu cầu điều gì hơn thế nữa? Tôi không thể nói rằng mình xứng đáng nhận được công lao cho những gì đã xảy ra với Phil, vì chính tôi cũng không nhận ra những thay đổi này đang diễn ra. Tôi thậm chí không biết về những vấn đề anh ấy đã đối mặt suốt cả cuộc đời cho đến khi anh ấy tin tưởng chia sẻ với tôi. Dường như việc khám phá ra di sản ngoài hành tinh của mình đã có ảnh hưởng rất tích cực đến anh ấy. Tôi tin rằng với tri thức nhận được từ tiềm thức, anh ấy đã hòa giải được với chính mình và có thể vận hành bình thường như bất kỳ ai trong thế giới hỗn loạn của chúng ta. Nếu công việc của chúng tôi giúp đạt được điều này, tôi vô cùng biết ơn cơ hội đó.
MỘT BUỔI TỐI nọ, tôi đang thờ ơ xem một bộ phim khoa học viễn tưởng với chủ đề quen thuộc là “người ngoài hành tinh chiếm lấy thế giới”. Đột ngột, như có một giọng nói vang lên rõ ràng trong đầu tôi:
“Tại sao họ lại khắc họa chúng tôi theo cách này? Điều đó chỉ gieo rắc thêm nỗi sợ hãi vào một thế giới vốn đã đầy sợ hãi. Chúng tôi không như vậy, chúng tôi đã cho bạn thấy rồi. Hãy nói với thế giới chúng tôi thực sự là ai: những người anh em, những người giám hộ và bảo vệ các bạn từ những vì sao. Chúng tôi không cần chiếm lấy hành tinh này bằng bạo lực. Nó đã là của chúng tôi, luôn luôn như vậy. Chúng tôi đã ở đây ngay từ đầu—chăm sóc và nuôi dưỡng. Bây giờ chúng tôi đang cố gắng ngăn cản các bạn phá hủy hành tinh này. Bởi vì hành tinh này được ban cho ý chí tự do trên hết thảy, các bạn phải được phép tự đưa ra quyết định của mình. Nhưng chúng tôi không thể ngồi yên nhìn gia đình mình tự hủy diệt chính mình và ngôi nhà của mình. Việc truyền vào dòng máu mới là câu trả lời duy nhất. Nếu những ảnh hưởng của Trái đất không quá mạnh, chúng tôi sẽ không thất bại. Chúng tôi sẽ hoàn thành mục tiêu của mình, không phải là chiếm lấy hành tinh, mà là cứu lấy nó.”
Phải, những người ngoài hành tinh đang ở đây, họ đang sống giữa chúng ta. Họ ở đây theo ba cách: dưới dạng những linh hồn được sinh ra trong cơ thể con người, dưới dạng những sinh vật ngoài không gian đã tạo ra các cơ thể phù hợp để sống giữa chúng ta mà không bị phát hiện, và dưới dạng những người khách đang sống trong các căn cứ bí mật để quan sát. Họ đến tất cả là để cứu chúng ta khỏi chính mình.
Sẽ vô ích nếu con người tổ chức những cuộc săn lùng phù thủy để chỉ mặt đặt tên: “Bạn là một trong số đó,” trừ khi họ sẵn sàng nhìn vào gương và tự nhủ: “Bạn cũng là một trong số đó.”
Bởi vì họ là tổ tiên của chúng ta, là người thân của chúng ta. Máu của họ chảy trong huyết quản của mọi sinh vật đang sống trên Trái đất này. Những người mới đến gần đây mang theo những lập trình và ký ức của các kiếp sống cũ để giúp họ đối phó với cuộc sống trong thế giới hỗn loạn của chúng ta. Họ là dòng máu mới không tin rằng sợ hãi, chiến tranh và hủy diệt là câu trả lời cuối cùng. Họ được lập trình với tình yêu, hòa bình và sự thấu hiểu. Họ cũng nhạy cảm hơn với cảm xúc của người khác. Tuy nhiên, họ hiếm khi biết được di sản thực sự của mình. Tỷ lệ tự tử gia tăng ở thanh thiếu niên là bằng chứng cho thấy nhiều người trong số những người mới đến hiền lành này không thể thích nghi, bất kể ý định của họ cao đẹp đến đâu khi tình nguyện đảm nhận công việc này. Cách sống trên hành tinh này thật sự quá đau đớn.
Vì không có cách nào để phân biệt “người của các vì sao” và vì rất ít người trong chúng ta biết về hành trình của linh hồn mình, nên chẳng có nghĩa lý gì khi phải băn khoăn về điều đó. Chúng ta chỉ cần cố gắng kết hợp các niềm tin và mục đích của “người của các vì sao” vào cuộc sống của mình và giúp họ cứu lấy hành tinh này.
Phải, những người ngoài hành tinh đang ở đây. Tạ ơn Chúa vì điều đó, bởi vì nếu không có họ, chúng ta đã lạc lối rồi!
