Phil đã bị chấn động khá mạnh sau buổi thôi miên vừa rồi, vì vậy tôi chủ động đợi anh liên lạc lại nếu anh còn muốn tiếp tục đào sâu vào chủ đề UFO. Tôi thực sự nghĩ anh sẽ không muốn động vào nữa. Thế nhưng, khi anh gọi cho tôi một tuần sau đó, anh bảo mình liên tục gặp phải vài giấc mơ rất kỳ lạ. Anh băn khoăn liệu chúng có mối liên hệ nào với buổi làm việc hôm trước hay không. Rất có thể bằng cách nào đó, chúng tôi đã vô tình kích ngòi cho một cơ chế nào đó trong tiềm thức của anh. Chúng tôi sắp xếp một buổi hẹn để khám phá chuyện này. Tôi bật máy ghi âm lên khi anh bắt đầu thuật lại các giấc mơ. Phil thấy kỳ lạ là tất cả chúng đều xảy ra vào cùng một khung giờ. Anh thường giật mình tỉnh giấc vào khoảng ba giờ sáng với những chi tiết của giấc mơ vẫn còn hằn in nguyên vẹn trong ký ức. “Đôi khi tôi tỉnh dậy mà chẳng vì lý do gì sau một trong những giấc mơ quan trọng này,” anh nhớ lại, “và cứ mỗi lần nhìn lên đồng hồ thì luôn luôn là ba giờ đúng. Vì lý do nào đó, đó dường như là một mốc thời gian mang tính biểu thị vào buổi sáng.” Một giấc mơ trong số đó có liên quan đến mẹ anh và cả năm anh chị em. Anh thấy chính mình cùng anh chị em đều đang là những đứa trẻ chứ không phải người trưởng thành. Cả nhà đang ngồi trên một chiếc xe wagon mui dài chạy qua một thành phố nào đó. (Vào thời điểm thơ ấu này, bố mẹ anh đang sống ly thân). Trong phân cảnh tiếp theo, anh thấy mình đang ngồi trên một kiểu giường đẩy hoặc giường xếp nhỏ, nằm trong một không gian tương tự như phòng khám bác sĩ. Các thành viên còn lại trong gia đình cũng đang nằm trên những chiếc giường đẩy trong phòng, nhưng tất cả bọn họ đều đang trong trạng thái bất tỉnh.
P: Tôi đã trò chuyện với một người phụ nữ. Và tôi cảm thấy những gì họ đang làm là cực kỳ nguy hiểm đối với tôi, thế nhưng tôi lại không hề thấy sợ họ. Đó là một cảm giác rất phức tạp để diễn tả thành lời. Kiểu như ở một tầng nhận thức, tôi thấy mình đang gặp nguy hiểm thực sự, nhưng ở mặt khác, tôi lại chẳng sợ họ chút nào vì biết rõ họ sẽ không làm hại gia đình mình. Có một sự mâu thuẫn khôi hài ở đó, nhưng cô biết mà, trong một giấc mơ thì người ta rất dễ trải qua những cảm xúc kiểu như vậy. Người phụ nữ đó nói rằng họ đang thu hoạch trứng — hoặc tôi tự đúc kết được điều đó từ cuộc đối thoại — rằng họ đang lấy trứng từ các chị em gái của tôi. Và bằng cách nào đó qua cuộc trò chuyện, tôi biết họ cũng đã lấy đi một thứ gì đó từ tôi, và nó chiếm một nửa trong số bất kể cái thứ gì mà tôi đang sở hữu. Bà ấy bảo việc đó sẽ không làm tôi đau. Và tôi có hỏi, vậy sau này nếu tôi muốn có con thì sao? Bà ấy không nói gì cả. Rồi chi tiết tiếp theo tôi nhớ được trong giấc mơ là tôi lại nhìn thấy sinh vật dạng bọ ngựa đó một lần nữa.
Đó là tất cả những gì anh có thể nhớ được về giấc mơ ấy. Sau đó anh kể thêm ba giấc mơ kỳ lạ khác, nhưng tôi thấy chúng không có dấu hiệu gì của một cuộc chạm trán UFO hay người ngoài hành tinh thực tế. Tôi đồng ý sẽ kiểm tra toàn bộ các giấc mơ này trong buổi thôi miên. Anh nghĩ những giấc mơ này mang một ý nghĩa quan trọng bởi vì chúng chỉ bắt đầu xuất hiện sau buổi làm việc đầu tiên của chúng tôi, và chúng hoàn toàn không giống với kiểu giấc mơ anh vẫn thường gặp. Thông thường, khi một cuộc khám phá kiểu này bắt đầu và cánh cửa dẫn vào quá khứ được mở ra, các ký ức sẽ tìm cách lách qua bức tường rào cản dưới hình thức các giấc mơ.
Tôi đã và đang làm việc với nhiều ca UFO bắt cóc nên tôi nhận thấy có một phom mẫu chung đang dần lộ diện. Các thân chủ khác nhau đều từng nghĩ họ chỉ gặp phải một sự cố đơn lẻ duy nhất, nhưng dưới sự bóc tách của thôi miên, người ta thường phát hiện ra rằng họ đã có những trải nghiệm kéo dài từ tận thuở ấu thơ. Vì một lý do nào đó, độ tuổi quanh giai đoạn dậy thì mang một ý nghĩa rất đặc biệt, và nhiều người báo cáo về các sự cố xảy ra quanh độ tuổi đó đã bị phong tỏa hoàn toàn khỏi ký ức của họ. Khi chuẩn bị cho buổi làm việc này, tôi đã hy vọng sẽ khám phá ra vài cuộc chạm trán khác mà Phil có thể đã trải qua khi còn nhỏ. Biết đâu những điều này sẽ liên kết chặt chẽ với những giấc mơ anh gặp phải kể từ buổi hôm trước. Nhưng tôi cũng hy vọng chúng tôi sẽ không vấp phải bất cứ điều gì làm anh bấn loạn như lần đầu tiên cánh cửa dẫn vào phần đời ẩn giấu này được mở ra.
Tôi sử dụng từ khóa kích hoạt và tiến hành theo quy trình thông thường. Mỗi lần cánh cửa thang máy mở ra, tôi không bao giờ đoán trước được Phil sẽ nhìn thấy những gì, nhưng tôi luôn có thể tiếp tục dẫn dắt từ bất kỳ bối cảnh nào xuất hiện lúc đó. Lần này, thay vì đi đến tòa tháp ba chóp hay bất kỳ địa điểm quen thuộc nào khác, anh lại nhìn thấy một phân cảnh từ thời thơ ấu của mình. Mà không cần tôi phải định hướng, anh đã tự động quay trở lại một cuộc chạm trán trong quá khứ xa xưa hơn. Cứ như thể phần tiềm thức của anh nghĩ rằng đã đến lúc anh phải nhớ lại, và nó đã tự tay chọn lựa sự cố đó cho anh quan sát.
Lúc đó là năm 1965, khi Phil mới 10 tuổi. Anh đang đứng trên một cánh đồng phía sau nhà mình vào ban ngày, chăm chú dõi theo một vật thể kỳ lạ.
Những hàng cây đã che khuất anh khỏi tầm mắt của ngôi nhà và đường lộ, vì thế không một ai khác có thể nhìn thấy vật thể đó. Anh mô tả nó có hình quả chuông, bo tròn ở phần đỉnh, phình rộng ra ở phần đáy, và trông có vẻ lùn, bè hơn so với một chiếc chuông thông thường. Kích thước của nó rộng khoảng 30 đến 40 feet (khoảng 9 đến 12 mét). Vật thể này đang đáp trên những chiếc chân chống, tỏa ra một thứ ánh sáng trắng hào quang và lung linh.
D: Anh đang làm gì ở đó vậy?
P: Tôi đang trò chuyện… trò chuyện với họ.
Giọng của anh lúc này nghe như một đứa trẻ. Rõ ràng anh đang sống lại trọn vẹn trải nghiệm năm 10 tuổi đó. Khi tình huống này xảy ra, tôi buộc phải trò chuyện và đối xử với thân chủ như với một đứa trẻ.
D: Trò chuyện với ai cơ?
P: Với những người ở bên trong. Họ đang nói cho tôi biết vài điều. Họ đang đứng trên lối đường dốc, còn tôi thì đứng dưới đất.
D: Họ trông như thế nào vậy anh?
P: Họ thấp người, đầu to và da màu xám. Nhưng họ tử tế lắm. Thực sự là họ rất giàu tình yêu thương. Ngập tràn tình yêu luôn ấy.
D: Anh nói là họ đang kể cho anh nghe vài điều sao?
P: Vâng, những điều về chính tôi. Những việc mà tôi sẽ làm. Những việc mà tôi có bổn phận phải làm. Những việc mà tôi chắc chắn sẽ thực hiện, và lý do vì sao. Đó là những chuyện trong tương lai của tôi.
D: Họ có nói thành tiếng với anh không?
P: Không, nhưng tôi vẫn hiểu được những gì họ muốn nói. Họ đang truyền tư tưởng thẳng vào đầu tôi. Họ bảo tôi có mặt ở đây vì một lý do rất lớn lao, một sứ mệnh quan trọng. Và tất thảy những biến cố xảy ra trong cuộc đời tôi đều là để tôi rèn luyện, phục vụ cho sứ mệnh và mục đích đó. Họ dặn tôi không bao giờ được quên hay từ bỏ.
D: Họ đã nói cho anh biết sứ mệnh đó cụ thể là gì chưa?
P: Rồi. Đó là để giúp đỡ mọi người, bởi vì con người rồi sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi. Và họ cần một ai đó hiểu rõ chuyện gì đang thực sự diễn ra, một ai đó mà họ có thể nhìn vào để nương tựa và không còn sợ hãi nữa. Một người để dìu dắt và dẫn đường cho họ khi họ hoang mang.
D: Làm sao anh ra được ngoài đó vậy?
P: Tôi đi bộ từ trong nhà ra thôi.
D: Làm sao anh biết mà đi ra chỗ đó?
P: Tôi cảm nhận được. Tự dưng tôi biết thôi.
D: Nếu lúc này là ban ngày, tôi tự hỏi liệu những người khác có thể nhìn thấy vật thể đó ngoài cánh đồng không nhỉ?
P: Tôi không biết nữa. Nhưng tôi thì nhìn thấy rõ. Bằng cách nào đó, tôi biết họ là ai. Giống như tôi đã từng gặp họ trước đây rồi vậy. Họ thân thuộc lắm. Bằng một cách nào đó, tôi biết họ là những người bạn, mặc dù tôi chẳng giải thích được vì sao. (Giọng buồn bã) Tôi đã rất luyến tiếc khi họ rời đi, bởi vì tôi không muốn ở lại nơi này chút nào. Tôi đã muốn được đi cùng với họ. Và tôi đã khóc. Sau đó tôi đi về nhà, ngủ một giấc trưa và quên sạch bách về họ luôn.
D: Vậy là lúc đó anh không bước lên trên con tàu sao?
P: Không. Họ bảo tôi cứ đứng ở dưới đó thôi. Họ không muốn tôi lên tàu. Tôi không có nhiệm vụ phải lên đó.
D: Nhưng anh không hề sợ họ. Sau đó anh có quên họ đi không?
P: Có chứ. Tôi có bổn phận phải quên đi mà. Họ bảo tôi làm thế, và tôi đã làm thế.
D: Và họ chỉ giao tiếp với anh bằng tâm trí thôi sao?
P: Vâng, họ truyền tư tưởng vào đầu tôi.
D: Anh có nhìn thấy con tàu rời đi không?
P: Không, tôi quay lưng bước đi trước. Rồi khi tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì họ đã biến mất rồi. Họ cứ thế không còn ở đó nữa thôi. Họ… biết tôi là ai. Tôi rất quý họ.
D: Đây có phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy họ không?
P: Không phải, vì tôi vốn đã quen biết họ rồi mà. Nhưng tôi không nhớ nổi… là từ khi nào hay ở đâu nữa.
Nhận thấy đó là tất cả những gì cấu thành nên sự cố thuở nhỏ này, tôi quyết định tiếp tục dẫn dắt buổi thôi miên. Tôi hỏi phần tiềm thức của anh xem liệu giấc mơ về gia đình anh có phải là một trải nghiệm có thật hay chỉ đơn thuần là một giấc mơ. Tiềm thức trả lời rằng đó là một giấc mơ được tái hiện từ một ký ức gốc, vì thế tôi ra lệnh cho anh di chuyển đến đúng thời điểm xảy ra sự cố đó.
Ngay lập tức, anh bắt đầu mô tả về một chuyến đi nghỉ mát của anh cùng gia đình đến Memphis để xem Lễ hội Bông bên bờ sông. Qua lăng kính kỳ quan của một đứa trẻ, anh hào hứng kể về các sự kiện khác nhau và sự phấn khích khi được ngắm pháo hoa rực rỡ trên mặt nước. Khi tôi hỏi liệu có điều gì bất thường xảy ra hay không, anh bảo ở Memphis thì không có chuyện gì cả, nhưng anh lại tự động tua nhanh dòng ký ức đến chuyến đi đêm trên đường trở về nhà.
P: Tôi không biết nơi đó là nơi nào nữa. Đó chắc hẳn phải là một giấc mơ rồi.
D: Anh thực sự nghĩ đó là một giấc mơ sao?
P: Không, không phải. Đó là sự thật. Tôi đã ở đó. Tôi là người duy nhất còn tỉnh táo. Những người khác trong nhà đều sợ hãi, nên họ đã đi ngủ cả rồi. Nhưng tôi thì không sợ. Họ cho phép tôi được thức. Tôi biết họ là ai mà. Họ là những người bạn của tôi… đến từ phía trên cao kia. Những người rất tốt. Nhưng trông họ cũng có phần đáng sợ thật.
D: Anh đang ở đâu khi chuyện này diễn ra vậy?
P: Ở trên con tàu. Một nơi nào đó khuất khỏi đường lộ. Trên chặng đường từ Memphis về nhà. Họ bảo họ cần một thứ gì đó. Vài thứ trên người tôi. Và tôi bảo: “Dạ, được ạ.”
D: Họ trông như thế nào vậy anh?
P: Dạ… Trông cũng không đến nỗi nào. Hơi xám xám. Không có nhiều màu sắc lắm.
D: Bọn họ trông có giống nhau hết không anh?
P: Không, có một người thì không. Tôi không thích cái người đó chút nào. (Giọng trẻ con). Nhìn rợn tóc gáy lắm. Đại loại như một con… côn trùng vậy. Tôi không biết nữa. Tôi không dám chắc nó có phải là một sinh vật sống hay không. Nó có di chuyển. Nhìn thì giống một cái máy, nhưng hoạt động thì lại như một thực thể có sự sống. Tôi không thích cái người đó tí nào.
D: Rồi sau đó họ làm gì? Anh nói là họ muốn lấy một thứ gì đó đúng không?
P: Dạ đúng thế. Các mẫu thử. Tất cả những gì họ muốn chỉ là các mẫu thử thôi.
D: Thế còn những người còn lại trong gia đình anh thì sao? Họ có làm gì mọi người không?
P: Không. Không hẳn. Chẳng có gì xấu cả. Họ không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Họ chỉ muốn lấy mẫu thử thôi mà. Mọi người vẫn ổn.
D: Họ có lấy mẫu thử từ anh trai và các chị em gái của anh không?
P: Họ lấy từ hai người chị lớn nhất của tôi, là chị Linda và chị Gail. Họ không lấy thứ gì từ chị Cathy hay anh trai tôi cả.
D: Còn mẹ anh thì sao?
P: Không, họ cũng không lấy gì từ mẹ tôi luôn. Họ từng muốn lấy một ít từ tôi, một mẫu mô tế bào, nhưng tôi chưa đủ tuổi.
D: Anh có biết họ đã lấy loại mẫu thử gì từ các chị của anh không?
P: Giống như là trứng vậy.
D: Làm thế nào mà họ có thể làm được việc đó cơ chứ?
P: Nhờ cái thứ máy móc đó. Nó đâm một cây kim vào người các chị ấy. Ngay vùng bụng. Rồi rút ra.
D: Chuyện đó có vẻ làm các chị ấy khó chịu không anh?
P: Không ạ. Các chị ấy ngủ say tít rồi.
D: Rồi sau đó chuyện gì xảy ra nữa?
P: Họ đưa tất cả chúng tôi trở lại trong xe ô tô. (Im lặng một chốc dài)
D: Thế rồi sau đó mọi người có tỉnh dậy luôn không, hay thế nào?
P: (Hít một hơi thật sâu, rồi giọng anh trở nên rất khẽ và ngái ngủ). Tôi không biết nữa. Tôi đi ngủ mất rồi. Và quên sạch.
D: Và anh đã không hề kể với họ về bất cứ chuyện gì đã xảy ra sao?
P: Dạ không. Tôi quên khuấy đi rồi. Tôi có bổn phận phải quên mà.
D: Tôi tự hỏi không biết đó có phải là một giấc mơ không, hay nó có liên hệ với một sự việc nào đó từng thực sự xảy ra ngoài đời thực nhỉ.
P: Dạ đúng thế. Nó đã thực sự xảy ra đấy.
Có một điểm rất đáng lưu ý là khi tôi hỏi về những giấc mơ khác mà anh từng nhắc đến, phần tiềm thức của anh báo cáo rằng đó đơn thuần chỉ là những giấc mơ bình thường, mặc dù mang tính biểu tượng và chứa đựng những thông điệp dành cho tâm thức tỉnh táo của anh. Tôi tin rằng nếu anh chỉ đang thêu dệt hay tưởng tượng ra câu chuyện, anh chắc chắn sẽ gom tất cả những giấc mơ đó vào bài tường thuật của mình (đặc biệt là vì có một giấc mơ nghe ly kỳ hơn hẳn) chứ không chỉ tập trung duy nhất vào một giấc mơ này. Điều này theo tôi đã làm tăng thêm độ xác thực cho việc giấc mơ cụ thể này chính là ký ức về một sự kiện có thật.
Khi chúng tôi dịch chuyển dòng thời gian về phía trước, anh kể lại một sự cố thứ hai có kịch bản tương tự xảy ra vài năm sau đó, khi anh 14 tuổi. Chuyện này cũng diễn ra trong một chuyến đi đến Memphis. Vì bà ngoại của anh sống ở đó nên gia đình anh thường xuyên thực hiện các chuyến đi định kỳ đến thành phố này.
Khi phân cảnh này hiện lên rõ nét, anh ngay lập tức thấy mình lại đang ngồi trên một chiếc bàn màu xám. Theo trực giác, anh biết những người còn lại trong gia đình cũng đang nằm trên những chiếc bàn đặt gần mình. Anh không thể nhìn thấy họ vì toàn bộ sự chú ý của anh lúc này đã bị hút vào một sinh linh kỳ lạ đang đứng ngay trước mặt. Khi anh bắt đầu cất tiếng nói, giọng của anh mang những sắc thái của một thiếu niên. Cách dùng từ của anh không còn quá phức tạp như của một người trưởng thành. Anh nhìn nhận thế giới bằng những thuật ngữ đơn giản hơn. Anh cố gắng mô tả về sinh linh đó.
P: Đó là một… người phụ nữ. Đại loại là một người phụ nữ. Bà ấy không thực sự là phụ nữ đâu. Nhưng trông cũng có nét giống phụ nữ.
D: Ý anh là sao?
P: Bà ấy không giống như một người phụ nữ bình thường. Bà ấy là một kiểu phụ nữ hoàn toàn khác.
D: Bà ấy khác biệt như thế nào anh?
P: Bà ấy rất tốt bụng, nhưng khuôn mặt thì nhăn nheo hết cả lại.
D: Nhưng phụ nữ đôi khi cũng có nếp nhăn mà anh.
P: Chuyện này khác lắm. Da mặt bà ấy trông như da voi vậy, xám xịt và chi chít nếp nhăn. Bà ấy giao tiếp đại loại là bằng ánh mắt. Bà ấy không thực sự nói thành tiếng, nhưng bà ấy truyền đạt mọi thứ qua đôi mắt mỗi khi nhìn tôi.
D: Bà ấy có to lớn lắm không anh?
P: Thật khó để nói chính xác. Tầm mắt chúng tôi ngang nhau, lúc đó tôi đang ngồi trên một chiếc bàn.
D: Bà ấy còn có những đặc điểm nào khác nữa không?
P: Thứ duy nhất tôi thực sự chú ý là đôi mắt. Chúng có hình hạnh nhân. Đôi mắt đó khác hẳn mắt người mình. Chúng… thâm sâu vô cùng. Cảm giác như bà ấy có thể thấu cảm được toàn bộ con người tôi mỗi khi bà ấy nhìn vào tôi vậy.
D: Bà ấy có tóc không anh?
P: Tôi không chắc nữa. Tất cả những gì tôi thực sự để tâm chỉ là đôi mắt thôi.
D: Làm sao anh biết đó là một người phụ nữ?
P: Chỉ là qua cái nguồn năng lượng mà bà ấy tỏa ra thôi. Cảm giác rất giống một người phụ nữ.
D: Bà ấy đang nhắn nhủ điều gì với anh qua ánh mắt thế?
P: Bảo tôi đừng sợ.
D: Tại sao những người còn lại trong gia đình anh lại ngủ say hết vậy?
P: Mọi người chìm vào giấc ngủ vì họ đã quá hoảng sợ. Bà ấy nói tôi đã quen với việc này rồi, và tôi sẽ không bị nó làm cho bấn loạn. Vì thế tôi vẫn tỉnh táo. Nếu chuyện này làm tôi hoảng sợ thì tôi đã ngủ thiếp đi rồi.
D: Làm sao anh đến được nơi đó vậy?
P: Cả nhà đang lái xe đến Memphis thì chúng tôi nhìn thấy luồng sáng này. Tôi không nhớ được gì nhiều. Trông như thể nó nằm ngay trên đường lộ. Hình như họ đã tiến về phía chiếc xe. Tôi cũng không rõ nữa.
D: Họ là ai vậy anh?
P: Tôi không biết. Một vài người… hoặc một thứ gì đó. Tôi không dám chắc họ là cái gì. Lúc đó tôi đã rất sợ hãi. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Nhưng họ đã đưa tất cả chúng tôi ra khỏi xe. Và giống như là bế bồng, mang chúng tôi đi… đến một nơi nào đó. Tôi không biết là nơi nào.
D: Những người khác có sợ không anh?
P: Tôi không biết. Tôi không nhớ nữa. Tôi không nghĩ có ai nói câu nào. Không gian lúc đó dường như vô cùng tĩnh mịch.
D: Nhưng bây giờ họ đã ngủ còn anh thì vẫn tỉnh. Thế rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?
P: Bà ấy trò chuyện với tôi. Tôi không nhớ hết những gì bà ấy đã nói. Bà ấy đã làm tôi sợ. Có điều gì đó khiến tôi hoảng sợ.
D: Những điều bà ấy nói sao?
P: Đúng vậy. Tôi cứ nghĩ chuyện đó sẽ đau lắm. Tôi không muốn bị đau chút nào. Nhưng bà ấy bảo mọi chuyện sẽ ổn thôi. Họ định… châm vào người tôi.
D: Họ định châm anh bằng cái gì cơ?
P: Tôi không biết. Một thứ gì đó trông giống như cây kim.
D: Họ định dùng cây kim đó châm vào vị trí nào trên người anh?
P: (Im lặng một chốc dài) Một chỗ nào đó. (Tôi có cảm giác anh thực ra biết rất rõ nhưng lại không muốn bàn luận về nó). Nó không hề đau. Bà ấy bảo sẽ không sao đâu.
D: Còn chuyện gì xảy ra nữa không anh?
P: Tôi được diện kiến một trong những người đàn ông ở đó, ông ấy đại loại là phi công điều khiển. Ông ấy rất tử tế. Ông ấy cười… kiểu như đang trêu tôi một chút nhưng thực ra là cười một cách thân thiện với tôi, vì biết tôi đang sợ. Và ông ấy biết thừa là chẳng có gì phải sợ cả. Chúng tôi đã cười cùng nhau, và tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Được cười lên như vậy cảm giác rất nhẹ nhõm.
D: Ông ấy có phát ra âm thanh gì khi cười không anh?
P: Không thành tiếng đâu. Mà là vang lên trong tâm trí chúng tôi… hoặc thông qua ánh mắt. Tôi cũng không biết nữa. Chúng tôi trò chuyện, nhưng tôi không nhớ là có thực sự nói năng gì bằng lời cả.
D: Anh phi công đó trông như thế nào vậy anh?
P: Trông ông ấy bình thường hơn những người còn lại. Ngoại hình giống con người chúng ta hơn, nhưng đôi mắt thì khác biệt. Mắt ông ấy có vẻ xếch hơn mức bình thường một chút. Nhưng nhìn vẫn ổn, chỉ là hơi khác lạ thôi.
D: Ông ấy có mang tầm vóc giống như chúng ta không?
P: Vâng. Ông ấy có tóc. Tóc màu sáng. Màu bạc hoặc vàng bạch kim, đại loại thế. Ông ấy có mặc quần áo… gần giống như một chiếc áo ghi-lê hoặc áo khoác, và quần dài. Tôi không rõ ông ấy có đi giày hay không vì tôi chưa từng nhìn xuống dưới chân. Tôi rất mến ông ấy. Ông ấy trông rất vui vẻ. Thân thiện. Và toát lên một phong thái rất quan trọng.
D: Anh có nhắc đến “những người còn lại”. Có phải tất cả họ đều trông giống người phụ nữ kia không?
P: Không. Họ cũng khác nhau nữa. Tôi không nhớ nhiều về họ lắm. Lúc đó tôi cứ nhắm tịt mắt lại. Nhưng họ đã đưa tôi vào căn phòng, rồi sau đó bà ấy bước vào và bắt đầu trò chuyện. Tôi cảm thấy dễ chịu khi nghe bà ấy nói nên mới mở mắt ra.
D: Và họ muốn anh được gặp anh phi công kia sao?
P: Vâng. Chuyện đó bằng cách nào đó mang một tầm quan trọng rất lớn. Tôi đoán là toàn bộ sự việc này đều hệ trọng. Tôi đã nghĩ chuyện họ cho phép tôi làm thế thật là tuyệt vời.
D: Anh phi công lúc đó đang ở đâu vậy anh?
P: Ông ấy ở phía khoang trước… ngay chỗ bệ điều khiển của mình. Ông ấy đã chỉ cho tôi xem vài thứ và giải thích về chúng. Nhưng tôi thực sự chẳng hiểu ông ấy đang nói gì cả. Ông ấy biểu diễn cho tôi xem cách ông ấy chỉ cần khua tay qua một nút điều khiển là nó sẽ sáng rực lên. (Mỉm cười). Và tôi cũng làm theo, thế là nó sáng lên thật. Nó giống như một chiếc bảng điện với phần bề mặt phẳng của nút điều khiển, có một cái núm nhô lên từ đó, và phần mặt phẳng đó sẽ phát sáng khi mình lướt tay qua.
D: Ông ấy có nói cho anh biết thứ đó dùng để làm gì không?
P: Ông ấy có nói vài điều nhưng tôi đơn giản là không thể hiểu nổi. Tôi không biết nó vận hành ra sao. Tất cả những gì tôi có thể đúc kết được là chỉ cần khua tay lên trên là nó sẽ phát sáng. Tôi không biết điều đó có ý nghĩa gì nữa. Tôi không hiểu được.
D: Nếu anh có thể nhớ lại một vài từ ngữ trong đó, biết đâu chúng ta có thể luận ra được nó là gì đấy.
P: Tôi chỉ đơn giản là không thể hiểu được những gì ông ấy đang nói. Transluxtor… một cái từ đại loại như vậy (phiên âm theo âm thanh). Transluxtor. Tôi không biết nó có nghĩa là gì. Ông ấy còn nói nhiều từ khác nữa. (Phil gặp khó khăn khi cố gắng lặp lại các từ. Phiên âm). Zerbok. Zerboks. Hoặc Zerbay (Zerber?) hay một từ gì đó đại loại thế. Toàn là những từ mà tôi chịu chết không biết ý nghĩa là gì. Zerboing (Zerberling?) hay Zerboxing gì đó. Tôi không biết nó là cái gì nữa. Xung lực (Impulse). Có thể là động cơ xung lực (impulse drive) hay một cái gì đó tương tự. Những từ ngữ đó thực sự chẳng có chút ý nghĩa nào với tôi cả. Ông ấy thì biết rõ mình đang nói gì, và ông ấy đang giải thích cách nó vận hành. Thứ gì làm cho nó chạy hoặc chạy như thế nào. Nhưng tôi không hiểu ông ấy đang nói cái gì.
D: Ông ấy có nói gì về việc con tàu lấy năng lượng từ đâu không anh?
P: Năng lượng. Ông ấy nói nó truyền dẫn một loại năng lượng nào đó. Định hướng luồng năng lượng đó. Ông ấy nói thế.
D: Ông ấy có nói nguồn năng lượng đó từ đâu mà có không?
P: Tôi nghĩ ông ấy nói nó có ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta. Nó đơn thuần là năng lượng thô tự nhiên.
D: Nhưng mình phải biết cách thì mới sử dụng được nó. Ông ấy có chỉ cho anh xem thứ gì khác trong phòng điều khiển nữa không?
P: Vài thứ khác nữa. Trông khá là hay ho. Một kiểu trường lực gì đó. Họ có thể… tôi không biết nữa, chuyện này đáng sợ lắm. Tôi không thích nói về nó đâu.
D: Tại sao vậy anh? Có điều gì đáng sợ ở đó sao?
P: Tôi không biết. Tôi chỉ là không thích bàn về chuyện đó thôi. Đáng sợ lắm. Có cái gì đó sai sai ở đây. Tôi không thích những gì ông ấy nói về những việc họ có thể làm. Họ có thể làm tổn thương con người. Giữ chặt con người lại… giống như đối xử với động vật vậy. Tôi không thích điều đó chút nào.
D: Tại sao họ lại muốn làm như vậy cơ chứ?
P: Tôi không biết. Tôi không thích chuyện này. Tôi không biết ông ấy có thực sự là bạn của tôi hay không nữa. Tôi không thích những gì ông ấy đang nói, và… có thể ông ấy không phải là một người bạn thực sự.
D: Nhưng lúc nãy anh nói anh cảm thấy rất thoải mái khi trò chuyện với ông ấy cơ mà.
P: Tôi không thích những gì ông ấy nói về việc họ làm với con người. Đó là cách họ thao tác, ngay từ phòng điều khiển này. Nó nằm trên một phần của bảng điện. Họ làm điều đó với con người. Tôi tự dưng thấy hơi sợ, lo rằng biết đâu họ cũng sẽ làm thế với tôi. Ông ấy nói họ có thể giật điện mọi người. Khiến họ… bị choáng váng, tê liệt, giống như cái roi chích điện lùa gia súc ấy. Giống như cách thỉnh thoảng chúng ta vẫn làm với động vật vậy. Cái cách chúng ta làm chúng đau khi lấy roi chích vào người chúng, bắt chúng phải làm theo ý mình, và chúng ta thì chẳng thèm quan tâm xem chúng cảm thấy thế nào. Họ cũng đang đối xử với chúng ta y như vậy. Tôi không hề biết họ có thể làm thế. Tôi không thích chuyện này chút nào. (Giọng nghi ngờ). Tôi không nghĩ ông ấy là bạn đâu. Tôi nghĩ… có thể tôi đang gặp rắc rối rồi.
D: Ồ, tôi không nghĩ thế đâu anh. Anh có thể hỏi ông ấy vì sao họ lại phải làm thế với con người không?
P: Ông ấy nói thỉnh thoảng họ buộc phải làm vậy vì con người trở nên hung bạo hoặc hoảng loạn quá mức, và họ phải khống chế họ lại. Ông ấy giải thích như thế.
D: Vậy thì việc đó chắc là không gây tổn thương vĩnh viễn cho họ đâu đúng không anh?
P: Không. Ông ấy bảo thế.
D: Ông ấy có nói lý do vì sao họ lại đưa anh lên tàu không?
P: Không. Ông ấy không đả động gì đến chuyện đó cả. Ông ấy chỉ thao thao bất tuyệt về những thứ trong phòng điều khiển thôi. Mấy thứ liên quan đến điện đốm. Ông ấy bảo sau này tôi sẽ hiểu. Rồi ông ấy nhấc một cái nắp che ra. Có những luồng sáng ở trong đó… xếp thành từng hàng nhỏ của một cái gì đó… nhìn giống như ánh sáng lỏng vậy. Đại loại như nằm trong một cái ống hay cái gì đó, trông giống một cái cầu chì, nhưng bên trong nó dường như là chất lỏng. Nó có chuyển động. Có chi tiết nào đó liên quan đến một hộp đấu nối (junction). Một kiểu điểm kết nối hay đại loại thế. Và đó là một phần trong cách thức vận hành của nó.
D: Có nhiều luồng ánh sáng lỏng này không anh?
P: Bốn… năm. Năm cái! Năm cái xếp thành một hàng, nằm cạnh sát nhau. Chúng giống như những cái ống nhỏ, bên trong có… nhìn như thể có ánh sáng lỏng đang chảy qua vậy. Và rồi chúng chạy ra phía sau để kết nối vào phần còn lại của các bảng điện ở một chỗ nào đó trong kia.
D: Chúng có giống đèn neon không anh?
P: Vâng, cũng hơi giống, ngoại trừ việc mình không thể nhìn xuyên qua nó được. Trông nó như một khối ánh sáng đặc vậy.
D: Ông ấy có nói họ dùng những thứ đó để làm gì không?
P: Nó đại loại giống như máu đối với cơ thể chúng ta vậy. Thứ đó đối với những thiết bị trên cái… bất kể cái này là cái gì… thì cũng có vai trò tương tự.
D: Ý anh là nó giống như một loại nhiên liệu nào đó sao?
P: Không. Không phải nhiên liệu, mà giống máu hơn. Nó giúp cho mọi thứ được tuần hoàn. Tôi đoán ông ấy đang muốn nói là nó có nhiệm vụ dẫn truyền năng lượng đi xung quanh.
D: Ý anh là những cái ống này cũng có mặt ở các vị trí khác trên tàu sao?
P: (Cắt ngang) Nó chạy dọc khắp con tàu. Tuần hoàn, đó là cách nó đi xuyên qua con tàu. Nó tuần hoàn liên tục. Ông ấy nói thế đấy.
D: Nó chạy trong các bức tường, hay dưới sàn nhà hả anh?
P: Vâng. Đi qua hệ thống máy móc. Tôi đoán là giống như dầu máy vậy. Tuần hoàn liên tục, có điều nó không phải là nhiên liệu, mà nó là vật dẫn nhiên liệu. Dẫn truyền năng lượng. Chính là nó! Nó mang năng lượng đi. Luân chuyển năng lượng đó khắp con tàu, qua phần còn lại của hệ thống máy móc hay bất cứ cái thứ gì ở đó. Mà nó cũng không giống máy móc thông thường đâu. Nó chạy qua phần còn lại của những thứ đang hoạt động ở đó, bất kể nó là cái gì.
D: Đây có phải là một bộ phận quan trọng không anh?
P: Nó chỉ là một phần thôi. Không phải bộ phận cốt lõi hay gì cả. Ông ấy chỉ đang chỉ cho tôi xem, giải thích cho tôi hiểu những thứ này vận hành ra sao thôi.
D: Anh có nhìn thấy những vị trí khác mà nó luân chuyển qua không, hay chúng được giấu kín đi rồi?
P: Kiểu như tôi không thể nhìn thấy chúng bằng mắt thường, nhưng trong đầu tôi lại hiện lên một bức tranh rõ mọt kẹt về nơi mà chúng chạy qua. Nó đại loại là nằm ở phía trong rồi đi xuyên qua đó để dẫn vào khu vực trung tâm. Một đống thứ hầm bà lằng ở trong ấy. Tôi không biết nó là cái gì nữa. Chỉ biết nó là một phần của hệ thống giúp cho con tàu này hoạt động.
D: Nó được giấu ở phía sau các bức tường sao anh?
P: Cũng đại loại thế. Nó chỉ là nằm ở các phần khác nhau, các khu vực khác nhau và được che đậy bằng những thứ khác nhau. Rất nhiều thứ ở trong đó. Nó nằm phía sau cái bảng điện nhỏ kia kìa. Nó được thiết kế ở đó để người ta nhìn vào và tôi đoán là để điều chỉnh hoặc kiểm tra kiểm soát gì đó. Tôi không rõ nữa. Nhưng nó ở đó để cô có thể nhìn thấy được.
D: Lạ lùng thật đấy. Nó có màu sắc cụ thể nào không anh?
P: Nó màu trắng. Ánh sáng rực rỡ. Nhìn thì giống chất lỏng, nhưng ông ấy bảo bản chất nó chỉ là năng lượng thôi.
Phil kiếm sống bằng nghề sửa chữa đồ điện tử. Bạn sẽ nghĩ rằng đáng ra anh ấy phải nhìn thấy một thứ gì đó trong phòng điều khiển mà anh có thể nhận ra chứ. Thế nhưng lúc này, anh hoàn toàn bị chìm đắm vào tâm thức của chính mình năm 14 tuổi, và mọi thứ đối với anh đều trở nên xa lạ, bí ẩn và bất khả giải thích.
D: Ông ấy có cho anh xem thứ gì khác nữa không?
P: Một chiếc hộp màu đen nhỏ. Ông ấy bảo đó là của tôi. Bảo là tôi không được giữ nó, nhưng ông ấy muốn cho tôi xem.
Chi tiết này nghe có vẻ giống hệt chiếc hộp màu đen mà Phil đã nhìn thấy sau cuộc chạm trán với con cú. Rõ ràng là anh đã được cho xem chiếc hộp này vào nhiều dịp khác nhau, gần như thể họ đang kiên nhẫn chờ đợi anh nhận ra nó.
D: Chiếc hộp đó trông như thế nào anh?
P: Nó nhỏ thôi… không phải hình vuông mà hơi thuôn dài hơn một chút. Kiểu màu đen… và bóng loáng. Nhẵn thín. Tôi nghĩ là nó có thể mở ra được, nhưng tôi chưa mò ra cách. Có cái gì đó ở bên trong, nhưng tôi không biết là cái gì. Ông ấy bảo nó là của tôi… nhưng tôi không được phép mang nó đi.
D: Ý ông ấy là sao khi nói nó là của anh?
P: Ông ấy bảo chính tôi đã chế tạo ra nó từ một thời gian rất lâu trước đây.
D: Anh nghĩ sao về lời nói đó?
P: Thì ông ấy nói sao tôi nghe vậy thôi. Tôi cũng chẳng buồn tranh cãi làm gì. Nghe thì có vẻ cũng ổn. Tôi thấy nó khá là hay ho. Nhưng bằng cách nào đó nó có thể mở ra được. Có thứ gì đó ở bên trong. Tôi nghĩ ông ấy đã nói cho tôi biết rồi, hoặc hình như tự thâm tâm tôi biết rõ.
D: Ông ấy lấy chiếc hộp đó từ đâu ra vậy anh?
P: Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ có ai đó đã đưa nó cho ông ấy. Ông ấy bảo: “Đây! Nhìn cái này đi.” Tôi hỏi: “Cái gì thế ạ?” Ông ấy bảo: “Cái này là của cậu đấy. Cậu đã chế tạo ra thứ này… từ rất lâu trước đây rồi, khi cậu còn là một phần của một chủng tộc khác. Thứ này là để nhắc nhở cậu về cội nguồn di sản của mình.” Tôi lại hỏi: “Nhưng nó là cái gì cơ?” Tôi không biết ông ấy bảo nó là cái gì nữa. Một cái gì đó. Một cái từ ngữ nào đó. Ông ấy nói… (Anh gặp khó khăn trong việc tìm kiếm phát âm của từ này). Obs… Obsinite hay obs- gì đó. Ông ấy nói thế. Một loại chất liệu nào đó. Tôi nghĩ ý ông ấy muốn nói đó là chất liệu cấu thành nên chiếc hộp. Ông ấy bảo nó giúp tôi ghi nhớ về nguồn cội của mình. Rằng tôi từng là một phần của một chủng tộc khác. Nó nặng lắm. Nhẵn thín, màu đen và hơi bóng. Tôi nghĩ có thứ gì đó ở bên trong. Tôi đã sợ không dám thử mở nó ra. Tôi lo ông ấy sẽ nổi giận. Nhìn nó cứ hơi giống một chiếc quan tài nhỏ vậy. Nó kiểu hơi phình ra ở giữa và bo tròn ở phần đỉnh.
D: Liệu anh có thể mở nó ra nếu anh cố thử không?
P: Được chứ. Tôi nghĩ mình biết cách, nhưng tôi sợ không dám làm. Chuyện này giống như việc cô phải biết cách vận hành nó bằng tâm trí vậy. Tôi nghĩ cái ổ khóa tinh thần này nằm ngay trong tâm trí của mình. Nếu cô không hiểu nguyên lý hoạt động của nó, nó sẽ không bao giờ mở ra. Nhưng nếu trong đầu cô hình dung ra được cách làm, thì nó sẽ tự động mở và cô có thể nhấc phần nắp trên ra.
D: Có ai khác mở được nó không anh?
P: Tôi nghĩ tôi là người duy nhất. Bởi vì giống như ông ấy đã nói đấy, chính tôi là người làm ra nó mà.
D: Vậy ra ông ấy không hề tò mò muốn tìm hiểu xem bên trong nó có cái gì sao?
P: Ông ấy có vẻ không nghĩ chuyện đó là quan trọng với ông ấy. Chỉ là có lẽ tôi sẽ muốn xem nó thôi. Giống như kiểu việc đó hệ trọng đối với riêng tôi vậy.
D: Thế rồi chuyện gì xảy ra với chiếc hộp đen đó?
P: Tôi đưa trả lại nó cho ông ấy. Ông ấy mỉm cười, cái kiểu cười như thể biết tuốt một cái gì đó. Ông ấy cười kiểu vừa như chia sẻ với tôi, nhưng lại vừa như đang trêu chọc tôi một chút. Giống hệt cái cách thỉnh thoảng có ai đó biết rõ một bí mật nhưng họ lại không nói ra những gì mình biết ấy. Nhưng cô hoàn toàn có thể đọc vị được qua cái cách họ nhìn cô, rằng họ biết tỏng mọi chuyện rồi.
D: Sau đó ông ấy có cho anh xem thêm gì nữa không?
P: Cảm giác như có quá nhiều thứ diễn ra. Rất nhiều hoạt động xung quanh. Có những người khác ở trong đó nữa. Những người nhỏ bé đang làm việc.
D: Họ trông như thế nào anh?
P: Họ đại loại là thấp người, xấu xí, da màu xám. Họ có cái đầu hói rất to.
D: Nhưng anh nói cái người mà anh nghĩ là phụ nữ đâu có trông giống họ?
P: Không, bà ấy bằng cách nào đó rất khác biệt, nhưng lại tốt bụng và thân thiện. Bà ấy chỉ có làn da thực sự nhăn nheo thôi. Có một cái gì đó rất đặc biệt ở đôi mắt của bà ấy. Cô đơn giản là không thể dứt mắt ra khỏi họ được. Cứ như thể đôi mắt ấy đang giữ chặt lấy tôi vậy. Tôi không tài nào quay đi chỗ khác được. Nhưng cảm giác đó rất dễ chịu. Chỉ là nó khác lạ thôi. Bà ấy rất tử tế.
D: Những người mà anh bảo là xấu xí đó, họ có giao tiếp với anh bằng bất kỳ hình thức nào không?
P: Không, họ chỉ ở đó thôi. Họ không bận tâm đến tôi lắm. Họ đang bận làm việc khác. Đi lại xung quanh. Chạm vào các thứ. Mang vác các đồ vật… chỉ là mấy món đồ thôi. Tôi không biết chúng là cái gì. Họ trông có vẻ vô cùng bận rộn. Họ chẳng mảy may chú ý gì đến tôi cả.
D: Vậy là người giao tiếp với anh nhiều nhất chính là anh phi công sao?
P: Tôi cũng không rõ nữa. Cả hai bọn họ (anh phi công và người phụ nữ), dường như đều giao tiếp với tôi, nhưng tôi không biết rõ ai là người nói nhiều hơn.
D: Anh có nhìn thấy ai khác trông giống anh phi công đó nữa không?
P: Tôi có thấy một người khác nữa. Một ai đó mà tôi vô tình nhìn thấy bước qua phía đầu bên kia của lối hành lang. Ông ấy không nhìn tôi… cũng không nói câu nào. Chỉ lướt qua vậy thôi. Ông ấy đại loại là giống cái anh chàng phi công kia. Trông giống con người chúng ta hơn. Đó là tất cả những gì tôi nhìn thấy. Tôi nghĩ có lẽ vẫn còn những người khác nữa, nhưng tôi không dám chắc. Tôi không nhìn thấy họ.
D: Chuyện gì xảy ra sau đó nữa anh? (Im lặng một chốc dài)
P: Tôi không chắc nữa. Phân cảnh tiếp theo… hình như trời đã về đêm và chúng tôi lại đang ngồi trên chiếc xe wagon mui dài. Tôi với anh trai đang ngồi ở băng ghế sau. Chị Linda ngồi phía trước với mẹ. Chị Gail và chị Cathy thì ở băng ghế giữa. Các chị ấy đang ngủ, còn mẹ thì lái xe. Có vẻ như chúng tôi đang trên đường đến Memphis.
D: Anh có biết bằng cách nào mình quay trở lại được trong xe không?
P: Tôi không chắc nữa.
D: Mẹ anh có nói gì không anh?
P: Mẹ đang lo lắng về việc làm sao để đến Memphis cho đúng giờ. Sau đó thì mẹ không nói câu nào nữa. Suốt một quãng đường… không gian khá là im ắng. Tôi chỉ ngồi nghe tiếng bánh xe lăn trên đường thôi.
D: Lúc đó là nửa đêm rồi phải không anh?
P: Khoảng sáng sớm tinh mơ rồi.
D: Và mẹ không hề hé môi lời nào về những chuyện vừa xảy ra sao?
P: Chẳng ai nói gì cả. Mọi người có biết gì đâu.
D: Thế lúc đó anh có nhớ là có chuyện gì đã xảy ra không?
P: Dạ không, lúc đó thì không. Lúc ấy tôi chẳng nhớ gì hết. Bây giờ mới nhớ đây.
D: Nghĩa là vào thời điểm đó, anh chỉ nhớ đơn thuần là mình đang đi một chuyến hành trình, nhưng bây giờ anh mới nhớ ra những gì thực sự đã diễn ra? Ý anh là vậy đúng không?
P: Tôi đoán là mình đã nhớ ra nhiều chi tiết hơn.
D: Anh có nghĩ trải nghiệm đó là một giấc mơ không?
P: Tôi không biết nữa. Nó không đến nỗi tồi tệ. Mọi chuyện vẫn ổn. Chỉ là hơi đáng sợ một chút. Không bị đau đớn gì. Tôi không nghĩ là mình muốn trải qua chuyện đó thêm một lần nào nữa đâu. Nó quá kỳ lạ, quái dị hay đại loại thế. Tôi không thích.
D: Nhưng suy cho cùng họ cũng chưa từng thực sự làm gì gây hại cho anh, đúng không?
P: Dạ có chứ, họ có làm mà. Họ đã lấy đi vài thứ trên người tôi. Mấy cái mẫu thử ấy.
D: Anh có biết đó là mẫu thử của cái gì không?
P: Da.
D: Còn gì khác nữa không anh?
P: (Im lặng một chốc) Tôi chỉ nhớ được có thế thôi.
Tôi bảo anh rằng trải nghiệm này có thể được ghi nhớ giống như một lần đi khám bác sĩ vậy. Nhiều người cũng chẳng thích đến phòng khám chút nào, bởi vì ở đó người ta thường làm những thủ thuật (đặc biệt là các xét nghiệm) khiến họ không thoải mái. Họ cũng cảm thấy mình bị mất quyền tự chủ vì không thể ngăn những việc người ta làm với mình trong các phòng khám và bệnh viện. Tôi nghĩ nếu mình có thể thuyết phục tiềm thức của anh đặt sự việc vào một bối cảnh quen thuộc như vậy, thì nó sẽ không gây ám ảnh hay bận tâm cho tâm thức tỉnh táo của anh nữa.
D: Chúng ta hãy dịch chuyển dòng thời gian về phía trước để xem liệu anh có còn cuộc chạm trán nào khác với họ sau thời điểm đó nữa không nhé. Tôi sẽ đếm đến ba và chúng ta sẽ có mặt ở đó, nếu một khoảnh khắc như vậy thực sự tồn tại. 1, 2, 3, chúng ta đã đi tới tương lai. Lúc này anh đang làm gì thế? Anh nhìn thấy những gì?
Có một điểm rất dễ nhận thấy là trong suốt sự cố năm 14 tuổi, giọng của Phil nghe rất ngái ngủ, chậm rãi và có phần hơi non nớt. Không hẳn là giọng trẻ con, mà là nét chưa trưởng thành. Khi anh hòa mình vào phân cảnh tiếp theo, giọng của anh lập tức trở lại bình thường. Anh bảo mình đang nhìn vào một vết thương rất sâu và đang hở miệng, điều đó khiến anh vô cùng hoảng hốt, bối rối.
P: Tôi không biết tại sao nó lại xuất hiện ở đó nữa. Tôi không nhớ nổi chuyện gì cả. Tôi không chắc về những gì mình đang nhìn thấy nữa.
D: Vết thương đó có chảy máu không anh?
P: Không. Nhưng tôi có thể nhìn thấu vào tận bên trong nó. Đại loại là một cái lỗ hoác ra, dù các mép thịt không bị rách rưới, nham nhở.
D: Anh có nhìn ra vết thương đó nằm ở vị trí nào trên người mình không?
P: Tôi nghĩ là trên người tôi… ở mạn sườn bên phải. Nó chỉ dài khoảng vài inch… và rộng tầm một hoặc hai inch thôi, nhưng đó là một cái lỗ được cắt gọt rất gọn gàng. Nó không chảy máu, nhưng nó sâu hoắm và có màu đỏ sẫm.
D: Làm sao anh lại bị một vết thương như vậy cơ chứ?
P: Nó được mở ra… để lấy một thứ gì đó ra ngoài. Tôi chỉ biết là có thứ gì đó ở trong đó thôi. Một thứ đã được đặt vào vị trí đó. Nó đã nằm ở đó một thời gian rồi và giờ được lấy ra.
D: Người ta lấy nó ra bằng cách nào anh?
P: Bằng phẫu thuật. Da bị rạch ra, lột mở ra… và lớp da trên cùng đã được gọt sạch đi.
D: Ai đã làm việc này vậy anh?
P: Là họ làm. Họ. Những người đó. Những Người Quan Sát (The Watchers). Những Người Bạn (The Friends).
D: Anh đang ở đâu khi chuyện này xảy ra?
P: Tôi đang ở bên trong con tàu, nằm trên một chiếc bàn. Trên chiếc bàn đó. Chiếc bàn duy nhất ở trong căn phòng.
D: Anh có biết sự việc này diễn ra vào năm nào không?
P: (Im lặng một chốc) Tôi không chắc nữa. Tôi hoàn toàn không có cảm giác gì về mặt thời gian cả.
D: Anh có nhìn thấy thứ gì đã được lấy ra ngoài không?
P: Có một kiểu khối u nào đó đang gây rắc rối cho cơ thể. Nó buộc phải được cắt bỏ bởi vì nó… có hại.
D: Đây là thứ mà lúc nãy anh nói chính họ đã đặt vào trong đó sao?
P: Nó là một sản phẩm phụ từ thứ mà họ đã cấy vào bên trong. Một hệ quả, hay một kết quả sinh ra từ một vật được đặt vào đó. Một viên bi bằng kim loại sáng bóng. Và khối u đó đã tự hình thành, bao bọc xung quanh viên bi ấy. Cái khối u đó mới chính là thứ mà họ muốn nó phát triển nuôi cấy. Họ cần phần mô tế bào đó. Một khối u. Nó vốn dĩ sẽ gây hại cho tôi, nhưng nó lại là thứ cần thiết đối với họ. Họ đã lấy nó ra ngoài để nó không làm tổn hại đến tôi nữa.
D: Liệu họ có lấy luôn cả viên bi kim loại nhỏ sáng bóng đó ra không anh?
P: Đúng vậy, nó nằm gọn bên trong khối u. Khối u đó tự hình thành và bọc lấy viên bi. Nhìn nó giống một viên đạn nhỏ hơn. Họ tạo ra khối u này là để nghiên cứu hệ thống cơ thể của tôi. Một kiểu hệ thống… không phải hệ miễn dịch, nhưng xét theo khía cạnh nào đó thì có mối liên hệ xa với nó. Tôi không hiểu chính xác nó là gì, nhưng đó là một hệ thống chịu trách nhiệm cho một dạng tái tạo nào đó. Khối u là một phản ứng tự nhiên trước viên đạn nhỏ này, và nếu cứ để mặc nó ở đó thì sẽ sinh chuyện. Nhưng họ lại cần khối u đó để nghiên cứu phản ứng của cơ thể tôi đối với viên đạn.
D: Đại loại như hệ thống phòng vệ của cơ thể phải không anh?
P: Không chỉ đơn thuần là phòng vệ đâu. Nó phức tạp hơn thế nhiều. Đó là một sự đồng hóa. Một sự phát triển biểu mô được kích ngòi bởi viên đạn để nghiên cứu và thấu hiểu các hệ thống khác nhau trong cơ thể, bao gồm cả hệ miễn dịch. Họ đặt viên đạn vào đó cốt là để nghiên cứu khối mô phát triển bao quanh nó.
D: Viên đạn đó có to lắm không anh?
P: Nhỏ xíu hà. Kích thước chỉ tầm cỡ một viên đạn súng hơi BB thôi (khoảng 5 milimét).
D: Và thứ này không gây rắc rối gì cho anh trong suốt thời gian nó nằm trong cơ thể sao?
P: Có một chút, đúng vậy. Thật ra thì không có gì quá nghiêm trọng. Nó gây khó chịu nhiều hơn là nguy hiểm. Không đến nỗi khiến tôi không sống nổi.
D: Anh đã gặp phải kiểu khó chịu như thế nào?
P: Hơi buồn nôn, mệt mỏi. Đôi khi bị mất thăng bằng chút ít. Nói năng hơi líu lưỡi nữa. Cứ như thể toàn bộ năng lượng của cơ thể bị rút bớt và tập trung hết vào viên đạn, vào khối u đó vậy.
D: Anh có biết nó được để lại trong người anh bao lâu rồi không?
P: Nó vẫn còn ở đó mà.
D: (Đó quả là một câu trả lời đầy kinh ngạc). Vẫn còn ở đó sao? Tôi cứ nghĩ họ đã lấy nó ra rồi chứ?
P: Vẫn chưa đâu.
D: Ồ, ý anh là họ đang tiến hành lấy nó ra ngay lúc này, trong buổi thôi miên này sao?
P: Không, hiện tại ngoài đời thực thì nó vẫn nằm ở đó.
D: (Tôi thực sự chưa hiểu). Khi họ cắt bỏ khối biểu mô phát triển đó, chẳng lẽ họ không lấy luôn viên đạn ra sao?
P: Chuyện đó vẫn chưa xảy ra mà. Đây đại loại giống như việc nhìn trước tương lai thôi, tôi đoán vậy.
D: Ơ, nhưng lúc nãy anh nói anh nhìn thấy một cái lỗ bên mạn sườn và họ đang cắt bỏ khối u ra khỏi cơ thể anh cơ mà?
P: Họ sẽ làm thế. Nhưng chưa phải bây giờ. Việc này rất quan trọng đối với họ và đối với cả tôi, phục vụ cho những điều khác sắp tới.
D: Ý anh là sao?
P: Tôi không biết. Chỉ đơn giản là vậy thôi. Những điều khác sắp tới. Đó là tất cả những gì tôi biết.
D: Nhưng chẳng phải anh vừa nói sẽ rất nguy hiểm cho anh nếu cứ để khối u đó lại trong người sao?
P: Nếu cứ để mặc nó ở đó thì đúng là vậy. Nhưng họ sẽ không để yên đâu. Chỉ là hiện tại nó chưa được lấy ra thôi. Chưa đến lúc. Nó đã được đặt vào đó. Được tiêm vào.
D: Vậy thì tại sao lúc nãy họ lại rạch một đường trên da anh làm gì?
P: Đó là một bức tranh viễn cảnh về việc mọi chuyện sẽ ra sao khi nó được lấy ra ngoài. Một sự hình dung trước.
D: Được rồi. Hóa ra đó là những gì anh đang nói tới. (Anh ấy vừa được cho nhìn thấy một phân cảnh ở tương lai). Nghĩa là nó phải nằm lại đó trong một khoảng thời gian nhất định, rồi sau đó mới được lấy ra và đem đi kiểm tra. Điều gì sẽ xảy ra nếu họ không cắt bỏ nó?
P: Nó sẽ biến chứng thành một khối u thực sự và gây ra các vấn đề về thận, các bệnh về thận. Nó sẽ khiến thận bị ngừng hoạt động. Bởi vì xét thuần túy về mặt kích thước, nó sẽ to lên và gây tắc nghẽn.
D: Vậy là vị trí của nó nằm ở vùng thận.
Rõ ràng là vật thể này đã được đặt vào bên trong người Phil ngay từ thời điểm diễn ra cuộc chạm trán với con cú.
Sau khi anh tỉnh dậy, chúng tôi đã kiểm tra mạn lưng bên phải của anh và hoàn toàn không thấy vết sẹo nào. Nếu quả thực có một thủ thuật nào đó đã được thực hiện, thì rõ ràng nó đã lành lặn mà không để lại bất kỳ dấu vết gì. Anh nhớ thêm được một vài chi tiết về viên đạn nhỏ này. Anh cho rằng nó chắc chắn đã được đưa vào người anh bởi cái cỗ máy dạng bọ ngựa kỳ dị kia. Viên đạn trông có màu bạc và nhỏ xíu, nhỏ hơn cả một viên đạn BB. Nhưng anh nghĩ nó có lẽ không phải bằng kim loại, mà có thể là một loại khoáng chất nào đó để không bị hiển thị trên ảnh chụp X-quang.
D: Chà, xem ra có vẻ như anh sẽ còn gặp lại họ lần nữa đấy, bởi vì họ phải lấy thứ đó ra vào một thời điểm nhất định trong tương lai mà. (Cười)
P: Chuyện đó đối với tôi hoàn toàn ổn. Giờ ngẫm lại, cảm giác của tôi đối với họ là họ rất tốt. Tôi có thể nhận ra họ rất thân thiện.
D: Đúng vậy. Ngay cả khi anh còn là một đứa trẻ, anh cũng đã không hề sợ họ.
P: Vâng, cảm giác giống như tôi đã quen biết họ từ trước rồi. Tôi không biết là tôi quen đích danh cá nhân họ, hay là quen thuộc với chủng tộc của họ nói chung nữa.
Điều đầu tiên anh ấy muốn nói đến là những gì đã xảy ra trong căn phòng đó với sinh vật phụ nữ nhăn nheo kia. Thực ra còn nhiều chuyện hơn những gì anh đã kể lúc trước. Lúc đó mới 14 tuổi, anh không thể nào mở miệng nói ra được. Đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn ngượng. Khi kể, anh cứ nhìn sang chỗ khác, tránh không nhìn vào mắt tôi. Mà thật ra, chuyện kiểu này bình thường cũng chẳng ai muốn đem ra nói.
P: Lúc đang bị thôi miên tôi không dám nói, nhưng mà… họ đâm một cái ống vào tinh hoàn của tôi. Rồi rút ra… tôi không biết là cái gì nữa. Chất lỏng hay tế bào gì đó.
D: Đó có phải là thứ anh sợ sẽ bị đau không? Anh có nói họ sắp chích anh bằng cái gì đó.
P: Đó là một ống bạc nhỏ, thanh mảnh. Đầu ống có gắn thứ gì đó. Tôi nhìn thấy cái ống rồi nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa. Tôi biết họ đang làm gì đó, nhưng không thấy đau. Họ lấy mẫu, lấy tiêu bản gì đó thôi.
D: Tôi thấy thú vị là anh lại cho rằng sinh vật đó là phụ nữ.
P: Nhìn vào năng lượng và cái cách cô ấy hiện diện thì rõ ràng rất nữ tính. Có thể hình dung giống như một y tá trưởng gì đó vậy. Da cô ấy nhăn nhúm lắm. Tôi không nhìn được gì ngoài đôi mắt của cô ấy. Cứ như là khi cô ấy nhìn mình thì mình bị hút vào đôi mắt đó, không thoát ra được. Nhưng nhìn thoáng qua góc mắt thì tôi vẫn thấy phần còn lại của cô ấy. Tôi không còn nhớ gì nhiều ngoài những nếp nhăn đó. Không nhớ cô ấy có tóc không nữa.
D: Có lẽ đó là cách nó vận hành. Cô ấy khóa chặt anh lại để anh không cảm thấy gì.
P: Chắc vậy. Khi người y tá đó đang lấy mẫu… tôi biết cô ấy đang chạm vào người tôi, nhưng sự tập trung của tôi đang dồn hết vào việc giao tiếp, vào đôi mắt đó. Tôi đoán là gia đình tôi cũng đang xảy ra chuyện gì đó. Cô ấy không nói. Nhưng tôi cứ nghĩ chắc là như vậy.
D: Còn người đàn ông kia, người lái phi thuyền, trông có vẻ khác hẳn phải không?
P: Ừ, anh ta trông người hơn, dù vẫn có gì đó khác lạ. Không đáng sợ, chỉ là khác. Mắt anh ta hơi giống mắt người châu Á hay người da đỏ gì đó, nhưng không phải kiểu mắt xếch — mà là hạnh nhân. Khó tả lắm. Không phải mắt đen hoàn toàn, vẫn có con ngươi như mình. Nhìn chung mắt trông khá bình thường, chỉ là hình dạng hơi khác — tròn ở giữa nhưng đuôi mắt thì nhọn lại. Tóc anh ta sáng màu, vàng hoặc bạc gì đó. Cũng như lúc trước, tôi không nhìn xung quanh họ nhiều, mà cứ nhìn vào mặt, vào mắt họ thôi. Mình bị hút vào đó. Những chi tiết khác chỉ lướt qua góc mắt. Giống như mắt mình là nam châm, và mắt họ cũng vậy — hai bên cứ hút chặt vào nhau. Gần như không cưỡng lại được. Khi họ nhìn mình, cái lực kéo đó rất mạnh. Không sao thoát ra được.
D: Có lẽ đó là cách họ truyền đạt thông tin.
P: Đúng vậy. Gần như có một sợi dây kết nối vật lý ở đó, và thông tin truyền qua cái sợi dây đó — qua cái lực kéo từ tính đó hay gọi là gì đi nữa. Anh ta rất thân thiện, và có cảm giác như anh ta biết điều gì đó mà mình không biết — nhưng là điều tốt. Không có gì xấu cả. Gần như ánh mắt anh ta có cái gì đó tinh nghịch, lấp lánh.
D: Điều duy nhất làm anh khó chịu là cái thứ gây sốc người ta đó.
P: Đúng, cái đó làm tôi bất an. Khi anh ta giải thích họ có thể làm người ta dừng lại và khống chế họ — dùng một chùm tia bắn ra từ bảng điều khiển. Nó giống như kiểu mình dẫn bò ra chợ vậy — lùa chúng qua các lối đi hẹp, rồi dùng gậy điện thúc để chúng đi theo ý mình. Tôi liên tưởng ngay đến cảnh đó. Chùm tia bắn ra từ tàu, anh ta nói họ dùng nó để kiểm soát người khi cần thiết. Cứ như chúng ta là gia súc đối với họ vậy. Nghe đến đó thì tôi thấy họ không còn thân thiện nữa.
D: Bây giờ anh cảm thấy thế nào?
P: Hmmm, trung lập. Lúc này tôi không biết mình có thực sự tin vào điều đó không, nhưng việc không tin cũng không làm tôi băn khoăn. Tôi ước mình có thể tin. Nói thẳng ra là vậy — tôi ước có thứ gì đó mà mình có thể nắm chắc và nói rằng “tôi thực sự tin điều này,” nhưng tôi không có được cảm giác đó. Tôi nghĩ có lẽ nó giống trí tưởng tượng hơn hay sao đó. Tôi không biết nó có thật không. Có lẽ tôi hơi thất vọng vì đã không trải qua điều gì đó mà mình có thể thực sự tin tưởng được.
D: Tại sao anh lại muốn tin vào điều đó?
P: (Chậm rãi, do dự) Tôi chỉ nghĩ rằng… ừ thì, nó cho mình hy vọng rằng cuộc đời còn có nhiều hơn là cái guồng quay ngày qua ngày tẻ nhạt này. Chỉ cần biết rằng có một thực tại lớn hơn. Có gì đó ngoài kia. Thú vị hơn cuộc sống thường ngày nhiều. Nhưng đó không phải là thứ mình có thể khẳng định: “Ừ, cái này có thật.” Hoặc là sản phẩm của một trí tưởng tượng phong phú, hoặc là… tôi không biết nữa.
Điều đáng kinh ngạc là tất cả những ký ức đó — và biết đâu còn nhiều hơn nữa — đã nằm im trong tiềm thức của Phil suốt cả cuộc đời anh. Hoàn toàn không có dấu hiệu gì cho thấy chúng đang ở đó. Chúng tôi sẽ không bao giờ đào sâu vào những chuyện này vì chẳng ai biết chúng tồn tại. Chúng sẽ mãi ngủ yên nếu những giấc mơ không kéo chúng trở lại bề mặt.
Buổi trị liệu đó không có gì cho thấy anh sẽ còn bị những trải nghiệm này làm phiền nữa — bởi vì thái độ của anh với những sinh vật đó khá thân thiện. Nhưng thực tế lại không phải vậy. Trong tháng tiếp theo, anh trải qua rất nhiều biến động nội tâm khi cố gắng dung hòa những trải nghiệm đó với cuộc sống của mình. Anh không gọi điện cho tôi, nên tôi không hay biết gì về những gì anh đang vật lộn bên trong.
