Đúng ra mà nói thì cuốn sách nàyđáng lẽ đã phải hoàn thành rồi. Thực tế là nó đã xong xuôi từ trước. Tôi đãtrau chuốt nó thành bản thảo hoàn chỉnh và gửi đến vài nhà xuất bản. Theonguyên tắc viết lách, khi câu chuyện đã đi đến hồi kết thì đó là lúc nên dừnglại. Việc cố công bôi dài nó ra thêm vừa vô ích lại vừa dễ làm cụt hứng ngườiđọc. Thế nhưng, một biến cố xảy ra vào năm 1987 đã khiến tôi phải mở lại tập hồsơ của Phil một lần nữa. Toàn bộ tư liệu trong cuốn sách này về việc gieo mầmsự sống lên Trái Đất vốn được thu thập trong suốt hai năm 1984 và 1985. Saugiai đoạn đó, Phil tiếp tục nhịp sống bình thường và dường như đã thích nghitốt với những ký ức kỳ lạ mà chúng tôi khơi gợi lên. Anh đã xếp chúng gọn gàngvào một góc tâm trí và không còn bận tâm về chúng nữa. Còn tôi thì vẫn tiếp tụclàm việc với những ca thôi miên khác và viết những cuốn sách khác, trong lúcvẫn miệt mài tìm kiếm một nhà xuất bản — một việc vốn luôn gian nan.
Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiềutrong hai năm đó. Công việc của tôi mở rộng đến mức những điều kỳ quái, tuy vẫnkích thích tính tò mò của tôi, nhưng đã không còn làm tôi giật mình được nữa.Tôi đón nhận mọi phát hiện của mình với một tâm thế hoàn toàn cởi mở. Bên cạnhcông việc trị liệu hồi quy tiền kiếp thông thường, vào năm 1987, tôi bắt đầucộng tác với MUFON (Mạng lưới UFO Tương hỗ) để nghiên cứu các trường hợp nghibị UFO bắt cóc. Điều này đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới cho công việc củatôi. Tôi không còn chỉ tập trung duy nhất vào những tổn thương tâm lý sinh ratừ các biến cố cách đây hàng trăm năm ở kiếp sống khác, rồi cố giúp người tarút ra bài học từ những kiếp đó để giải quyết vấn đề ở kiếp này nữa. Giờ đây,tôi phải đối mặt với những sự kiện xảy ra với thân chủ của mình ngay trongchính kiếp sống hiện tại. Điều này đồng nghĩa với việc tôi phải thay đổi kỹthuật của mình, áp dụng một phương pháp trị liệu khác, bởi vì thân chủ thườnggặp rất nhiều khó khăn để đối diện với những chuyện kỳ quái mà phần tiềm thức(vốn có cơ chế tự bảo vệ) đã cố tình che giấu họ. Tôi đã tập hợp thông tin từnhiều người khác nhau và ghi nhận lại những điểm tương đồng trong trải nghiệmcủa họ. Tôi làm công việc này song song với các ca thôi miên luân hồi thông thường.Những kết luận và giả thuyết của tôi về vấn đề này sẽ được trình bày trong cuốnsách tiếp theo mang tên The Custodians (Những người bảo hộ), chuyên sâu về cácvụ UFO bắt cóc.
Cũng trong thời giannày (năm 1987), Budd Hopkins và Whitley Strieber đã xuất bản những cuốn sách vôcùng cuốn hút của họ về các vụ UFO bắt cóc, thu hút sự chú ý của toàn nước Mỹvào lĩnh vực này. Trong vài năm sau đó, tôi nhận ra rằng những cuốn sách này vôtình đã “chọc phải ổ kiến lửa”. Nhiều người vốn có những trải nghiệmnằm im lìm suốt gần hết cuộc đời, bỗng dưng sau khi đọc các tác phẩm này, nhữngký ức ấy lại bắt đầu len lỏi và trồi lên bề mặt tâm thức tỉnh táo của họ. Biếtđâu đó lại chính là một trong những mục đích ngầm được cài cắm sẵn. Có lẽ đãđến lúc những ký ức này cần phải lộ diện rộng rãi trong công chúng, bởi vì tôiđã chứng kiến chính xác những điều như vậy xảy ra. Có thể các ký ức đó vốn đãluôn nằm mấp mé ngay sát rìa tâm thức tỉnh táo, và chỉ cần một cú hích này đểphá kén bước ra. Nhưng đây cũng có thể là một phần của một kế hoạch cực kỳ tinhvi và phức tạp, khéo léo hơn bất cứ điều gì mà con người có thể mường tượngđược.
Tôi nghĩ mình khôngnên quá ngạc nhiên khi chuyện này xảy ra với Phil. Suy cho cùng, còn ai là ứngcử viên tiềm năng hơn cho một cuộc tiếp xúc với người ngoài hành tinh trongkiếp này ngoài một người vốn đã có sẵn ký ức về những kiếp trước từng làm ngườingoài hành tinh cơ chứ. Một đêm năm 1987, tôi nhận được điện thoại của Phil vàngay lập tức biết rằng có điều gì đó đang làm anh bứt rứt. Anh bảo mình vừa đọcxong cuốn sách Communion (Giao cảm). Anh thấy cuốn sách rất thú vị,nhưng có hai chi tiết trong đó cứ ám ảnh và làm anh lấn cấn mãi. Chúng dườngnhư đã đánh thức một loại ký ức ẩn giấu nào đó và anh không biết phải lý giảira sao. Trong sách, Whitley Strieber có nhắc đến việc nhìn thấy một con cú,nhưng thực chất đó chỉ là một “màn hình che mắt” để giấu đi hình ảnhthực sự của người ngoài hành tinh. Tôi từng gặp những trường hợp như thế nàytrong quá trình nghiên cứu UFO của mình, và tôi gọi chúng là “lớp màngphủ”. Dù gọi bằng cái tên gì đi nữa, chúng dường như là những tấm màn bảovệ mà tiềm thức dựng lên để che đậy bản chất thực sự của sự việc. Cũng có thểchính người ngoài hành tinh đã sử dụng một loại thiết bị tạo ảo giác nào đó đểbảo vệ con người khỏi bị sốc tâm lý. Nếu điều này là đúng, thì họ quả thực lànhững bậc thầy trong việc thao túng tâm trí chúng ta. Thế nhưng, việc các ký ứcnày bắt đầu trồi lên mặt đất đã chứng minh rằng kỹ thuật của họ không phải làkhông có sơ hở. Trừ khi, dĩ nhiên, các kỹ thuật đó đã được cài đặt sẵn giới hạnvề thời gian hoặc thời hạn tự động biến mất.
Ngoài ra, Strieber cònnhắc đến một sinh vật kỳ dị trông giống hệt như một con bọ ngựa khổng lồ. Toànbộ phần còn lại của cuốn sách không hề làm Phil bận tâm hay gợi lại ký ức nàokhác. Thế nhưng, riêng hai chi tiết này lại khơi dậy nguyên vẹn ký ức về mộtgiấc mơ kinh hoàng mà Phil từng gặp phải cách đây vài năm, khi anh còn sống ởbang Kansas. Giờ đây anh tự hỏi liệu đó thực sự có phải là một giấc mơ haykhông. Chuyện này đã kích thích trí tò mò của Phil và anh muốn có một buổi thôimiên để xem thực hư bên trong có gì.
Chúng tôi sắp xếp mộtbuổi gặp mặt và Phil ngay lập tức kể lại cho tôi nghe những gì anh có thể nhớđược về những giấc mơ xảy ra vào năm 1977, thời điểm anh đang sống tạiLawrence, Kansas. Lúc đó anh khoảng 21 tuổi, trước khi anh chuyển đến SanFrancisco sống cùng chị gái và trải qua vụ tự tử định mệnh kia. Biết đâu lầnnày chúng tôi rốt cuộc sẽ kết nối được tất cả những sự kiện kỳ lạ này lại vớinhau, nếu giữa chúng có một sợi dây liên kết xuyên suốt. Anh nhớ được hai sựviệc tách biệt và thậm chí còn không chắc liệu chúng có xảy ra trong cùng mộtđêm hay không, nhưng anh biết chắc chắn chúng đã diễn ra trong quãng thời giananh sống ở Kansas.
Anh ấy đang trên đườnglái xe từ Ottawa trở về Lawrence sau khi đi xem phim. Đó là một buổi tối nhẹnhàng. Bộ phim anh xem là một vở hài kịch, chẳng có gì đáng sợ, và chắc chắnkhông có chi tiết nào đủ sức kích ngòi cho biến cố xảy ra ngay sau đó. Con lộanh đi là một tuyến đường nhựa nhỏ chỉ có hai làn xe và rất ít người qua lạivào tầm giờ đó của đêm muộn. Thình lình, một con chim khổng lồ lao ra từ bóngtối khiến Phil giật bắn mình đến mức phải thụp đầu xuống né ngay trong xe. Anhđoán đó là một con cú lớn đang sà sát mặt đường để săn chuột hoặc tìm xác độngvật. Nó bay rất thấp và ngay chính giữa tim đường. Con vật lao thẳng vào vùngánh sáng của đèn pha một cách đột ngột làm anh tưởng mình sắp đâm trực diện vàonó đến nơi. Anh thấy đây là một sự cố vô cùng hy hữu, và sự xuất hiện quá bấtngờ của nó đã làm anh một phen khiếp vía. Đây chính là ký ức được đánh thức khianh đọc đến chi tiết con cú trong cuốn sách Communion. Sau đó, Phil vềnhà và đi ngủ. Anh nghĩ biến cố tiếp theo xảy ra vào ngay đêm hôm đó, nhưng vìký ức đã bị bóp méo quá nhiều nên anh không dám chắc.
Anh nhớ lúc đó vàokhoảng bốn giờ sáng, anh đột ngột tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa và bị bao trùm bởimột cảm giác run sợ, kinh hoàng tột độ. Anh thú nhận rằng chưa bao giờ trongđời mình lại thấy sợ hãi đến thế. Anh vừa trải qua một giấc mơ mà mọi chi tiết củanó vẫn còn hiển hiện vô cùng mới mẻ và chân thực trong tâm trí. Anh cố gắng kểlại nó cho tôi nghe, và tôi có thể thấy rằng câu chuyện đó vẫn còn tác độngmạnh mẽ đến anh dù đã 10 năm trôi qua.
“Đầu tiên, tronggiấc mơ, tôi — hay chính là linh hồn của tôi — giống như một giọt thủy ngânhoặc một khối nước chảy xiết… một khối gì đó đại loại vậy. Và rồi có một cáingón tay cái khổng lồ từ đâu đó… trên cao hạ xuống, ấn mạnh vào cái khối đangđại diện cho tôi đó. Tôi không hề nhìn thấy ngón tay nào cả, nhưng cảm giác vềáp lực thì cực kỳ chân thực, như thể linh hồn hay tâm thức của tôi đang bị đẩyvăng ra khỏi xác vật lý. Lúc ấy tôi giống như một quả cầu nhận thức, và tôiphải móp méo, chịu trận trước sức ép của ngón tay đó. Nó từ từ hạ xuống, nhấnsâu một cái, rồi lại rút thẳng lên trên.”
Anh biết còn có rấtnhiều hoạt động khác diễn ra trong giấc mơ, nhưng anh không thể nhớ thêm đượcgì ngoài hình ảnh của một sinh vật kỳ dị. Nó làm anh liên tưởng đến một con bọngựa mang kích thước của người trưởng thành. Một chi tiết khiến anh vô cùng hoảngsợ là có một chiếc vòi gắn thiết bị dò tìm phóng ra từ vùng miệng của sinh vậtđó và cắm sâu vào mạn lưng bên phải của anh. Ngay khoảnh khắc ấy, một cảm giáctê liệt hoàn toàn ập đến. “Tôi cảm thấy mình không thể nhúc nhích nổi dùcó muốn đi chăng nữa, nhưng thâm tâm tôi lại biết rằng mình không nên cử động.Tôi đã không hề kháng cự, vì biết rõ mình sẽ không bị tổn hại, thế nhưng tronggiấc mơ, tôi vẫn thấy sợ phát khiếp.”
Tôi luôn hình dung bọngựa là một sinh vật có đôi mắt to lồi ra, khuôn mặt nhỏ và hai chiếc càng dàigập lại. Nhưng anh bảo sinh vật này còn hơn thế nhiều. “Tôi không thực sựnhìn rõ khuôn mặt của nó mà chỉ thấy cái dáng tổng thể. Nó giống như một cáique với phần đầu gắn ở trên đỉnh. Nó dường như có vài cái càng hoặc chi phụ đưalên. Trong giấc mơ, bộ dạng đó khiến người ta nhận diện ngay được đó là một conbọ ngựa.”
Có những cảm giác xuấthiện khi chiếc vòi cắm vào lưng anh, nhưng đó không phải là cảm giác đau đớn.“Đó là một cảm giác vật lý rất thật về việc có một cái gì đó đang đâm vàolưng mình, nhưng nó không hề đau. Tôi chỉ cảm thấy như mình đang bị xâm phạm,dù cảm giác này thiên về tâm lý nhiều hơn là thể xác. Nó quá dị hợm. Cái cảmgiác kiểu ‘mình không còn quyền tự chủ nữa, mà họ — hay cái thứ này — mới làbên nắm quyền kiểm soát’. Tôi không hề có sự phản kháng nào về mặt đạo đức đốivới chuyện đó. Chỉ là một tình huống khiến tôi hoàn toàn không thoải mái mộtchút nào. Thật khó để diễn tả thành lời. Như tôi đã nói, chuyện xảy ra từ 10năm trước rồi, và tôi cũng chẳng ghi chép lại hay gì cả. Tôi cũng không nghĩngợi nhiều về nó, cho đến khi cuốn sách kia khơi lại ký ức.”
Phil tiếp tục mô tảnhững phản ứng của mình sau khi choàng tỉnh khỏi giấc mơ. “Tôi thức dậy vànghĩ rằng mình vừa gặp một cơn ác mộng kinh hoàng. Chưa bao giờ tôi cảm thấymột nỗi sợ thuần túy và tột cùng đến vậy. Tôi biết nó đã dọa tôi sợ chết khiếp.Tôi nhổm dậy và bật hết thảy mọi bóng đèn trong căn hộ lên. Tôi không muốn cómột góc tối nào tồn tại cả. Thậm chí tôi còn bật cả đèn trong tủ quần áo. Vàtôi cầu nguyện. Lúc đó tôi đinh ninh rằng ngay sáng hôm sau mình sẽ đi tìm mộtvị linh mục trong thị trấn và quay trở lại với Giáo hội Công giáo. Tôi vốnkhông phải là người sùng đạo, nhưng đó dường như là giải pháp duy nhất tôi cóthể nghĩ ra lúc ấy. Suy nghĩ duy nhất của tôi là có một thứ gì đó tà ác tronggiấc mơ đã làm mình khiếp sợ. Tôi đoán là mình chỉ tự gán chữ ’tà ác’ cho nóthôi, chứ trong chính giấc mơ thì không có cảm giác đó. Nhưng tôi cho rằng đólà cách tôi đối phó với nỗi sợ, bằng cách đổ lỗi cho cái ác. Đó là một cơn ácmộng vô cùng khủng khiếp, giấc mơ tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi chưa từngtrải qua điều gì khiến mình sợ hãi đến mức đó. Tôi vẫn thường kể về giấc mơ nàysuốt bao năm qua, nhưng chưa bao giờ tôi chắp nối nó với bất kỳ một trải nghiệmthực tế hay một vụ bắt cóc nào cả, cho đến khi cuốn sách kia gợi ý về một mốiliên hệ. Có lẽ mọi chuyện cũng chỉ có thế, chỉ là một giấc mơ tồi tệ, nhưng đólà thứ mà tôi muốn tìm hiểu cho ra lẽ.”
Phil cũng lưu ý thêm rằng ở phần cuối của cuốn sách, có một nhóm người đã ngồi lại để thảo luận vềnhững trải nghiệm của họ. Một chi tiết được đưa ra là vài người trong số họ tinrằng họ vốn dĩ không được phép nhớ lại sự việc trong một khoảng thời gian nhấtđịnh — cứ như thể họ đã bị lập trình để quên đi vậy. Anh có cảm giác rằng đây rất có thể là những gì đã xảy đến với mình. Theo phân tích của Phil, nếu cơn ác mộng kia thực chất là một cuộc chạm trán có thật ngoài đời, thì có lẽ anh không được phép nhớ về nó, bởi vì nó sẽ làm đảo lộn và ảnh hưởng đến mọi trải nghiệm sống của anh kể từ thời điểm đó cho đến nay. Anh sẽ không thể nhìn nhận các sựkiện xảy ra sau này một cách bình thường được, chúng sẽ bị đặt sai bối cảnh.Vào thời điểm ấy, việc cố gắng tiêu hóa và chấp nhận một trải nghiệm dị thườngnhư vậy sẽ gây ra sự khủng hoảng tâm lý rất lớn. Anh cũng có cảm giác rằng nếugiả thuyết này là đúng, thì giờ đây thời hạn đó đã hết, và đã đến lúc anh đượcphép nhớ lại mọi chuyện.
Nhóm của Strieber cũngbáo cáo rằng vài người trong số họ dường như đã phát triển khả năng ngoại cảmnhạy bén hơn hẳn sau các cuộc chạm trán. Phil tự nhận thấy điều này hoàn toàntrùng khớp với bản thân anh. Năng lực nhận thức ngoại cảm của anh đã gia tăngmột cách ngoạn mục sau vụ tự tử bất thành tại bang California.
Nếu những vụ bắt cócnày thực sự đang bị chôn giấu trong tiềm thức của chúng ta dưới hình thức cácgiấc mơ, thì điều đó cho thấy người ngoài hành tinh vô cùng lão luyện trongviệc ngụy trang các trải nghiệm thực tế. Nó chứng minh họ thấu hiểu tâm lý con ngườisâu sắc đến mức nào, vượt xa cả mức độ chúng ta tự thấu hiểu chính mình. Thếnhưng, có một điều rõ ràng là họ không hoàn toàn lường trước được rằng chúng tacó thể truy cập vào vùng thông tin này thông qua liệu pháp thôi miên. Một sốcuốn sách tôi từng đọc có nói rằng họ đã rất ngạc nhiên khi thấy con người sởhữu khả năng tìm ra manh mối thông tin, miễn là chúng ta biết chắc có điều gìđó đang ẩn giấu và biết mình cần phải tìm kiếm cái gì. Họ không nhận ra chúngta có thể bóc tách nó theo cách đó, và điều này khiến họ bận tâm. Tôi từng nghekể trong một vài trường hợp con người có các cuộc chứng kiến hoặc chạm trán,người ngoài hành tinh đã thử áp dụng các phương pháp khác để đảm bảo rằng bímật không thể bị khai quật qua thôi miên. Tuy nhiên, việc các phương pháp bảomật này hiệu quả đến đâu thì hiện tại vẫn chỉ dừng lại ở mức độ suy đoán.
Tôi bật máy ghi âm lênvà chúng tôi chuẩn bị bước vào buổi làm việc. Tôi sẽ tập trung vào việc đưaPhil quay trở lại thời điểm đó để xem liệu có sự thật nào ẩn sau ký ức bứt rứtvề cơn ác mộng kia hay không.
Dù đã hai năm rưỡichúng tôi không làm việc chung hay thực hiện bất kỳ buổi thôi miên nào, nhưngtừ khóa kích hoạt vẫn vận hành một cách hoàn hảo, như thể chưa từng có quãngthời gian gián đoạn. Anh ngay lập tức rơi vào trạng thái định thần sâu và chúngtôi lại một lần nữa trở về với vùng đất quen thuộc. Chỉ có một điều khác biệtlà lần này, chúng tôi sẽ khám phá một sự kiện diễn ra ngay trong kiếp sống hiệntại của Phil chứ không phải một tiền kiếp xa xôi. Việc này có thể sẽ rất nhạycảm. Nếu chúng tôi vô tình xâm nhập vào vùng đất mà tiềm thức đánh giá là nguyhiểm, nó sẽ thẳng thừng từ chối quyền truy cập và không cho phép Phil nhớ lại.Suy cho cùng thì đó là nhiệm vụ của nó — bảo vệ cá nhân khỏi những luồng thôngtin mà nó coi là có hại. Nhiệm vụ của tôi, với tư cách là một nhà nghiên cứu,là phải thuyết phục tiềm thức rằng mọi thứ đều an toàn, và việc giải phóngnguồn thông tin này là hoàn toàn được phép. Không có bước nào trong quá trìnhnày là dễ dàng cả, nhưng nghiên cứu tâm linh siêu hình thì có bao giờ dễ dàngđâu.
Tôi yêu cầu Phil quaytrở lại khoảng thời gian năm 1977 khi anh còn sống ở Kansas. Ngay lập tức, anhđọc vanh vách địa chỉ và bắt đầu mô tả căn hộ một phòng ngủ nằm trong một ngôinhà cổ. Anh nhớ lại cả tên của bà chủ nhà, rồi kể về công việc của mình tại mộtcửa hàng đồ điện tử, nơi anh chuyên sửa chữa ra-đa máy bay.
Tôi đưa anh đi quadòng thời gian để đến cái đêm anh đi xem phim về và trải qua biến cố kỳ lạ đó.Anh lập tức mô tả lại cảnh mình đang lái xe dọc theo đường lộ vào một đêm thángMười se lạnh, thì thình lình một con cú lớn lao ra từ bóng tối, bay ngay chínhgiữa tim đường và hướng thẳng về phía chiếc xe. Nó làm anh giật mình vì tưởngsắp đâm sầm vào nó đến nơi.
D: Đó có phải là điềuduy nhất khác thường xảy ra vào đêm hôm đó không?
P: Tôi nghĩ là cònnữa, nhưng tôi… tôi cứ có cảm giác như mình bị ai đó bảo rằng chẳng có chuyệngì khác cả. (Một sự thật bất ngờ lóe lên). Tôi không hề nhìn thấy con cúnào hết! Tôi bị người ta ra lệnh là phải nhìn thấy nó.
D: Ý anh là thực sựkhông có con cú nào ở đó sao?
P: Không. Tôi bị buộcphải nhìn thấy nó, hay đúng hơn là họ đã cài cắm ảo giác đó vào đầu tôi.
D: Ý anh là sao? Aibảo anh làm thế?
P: Tôi thấy nhữngluồng sáng. Chỉ là những vệt sáng chớp tắt hiện ra trước mắt thôi. Chúng ở trênmặt đất, phía bên rìa đường lộ.
D: Anh có nghĩ đó làánh đèn nhà dân không?
P: Không, không phải.Chúng có nhiều màu sắc khác nhau. Trông giống như màu đèn neon vậy, xanh dươngvà đỏ, những gam màu cực kỳ đậm và rực rỡ.
D: Giống như màu đèncây thông Noel ấy à?
P: Nhưng rực rỡ hơnnhiều. Chúng dường như nằm ở phía bên phải của tôi… khuất trong mấy lùm câyhay cái gì đó… Tôi nhìn không rõ lắm. Chỉ là những hình ảnh chớp nhoáng thôi.Nhưng chắc chắn ở đó có ánh sáng và có sự chuyển động. *(Nghiêm nét mặt).*Tôi cảm thấy đã đến lúc phải biết rồi. Đã đến lúc phải nhớ lại.
D: Chuyện gì đã xảy ravậy?
P: Tôi có cảm giác nhưcó thứ gì đó bảo tôi rẽ khỏi đường lộ để đi về phía bên phải. Ở đó có một lốiđi nhỏ bằng đất hoặc một con đường mòn dẫn vào trong một lùm cây. Tôi cảm giácnhư mình bị thôi thúc phải rẽ vào đó. (Nói lý nhí). Không, không đúng.Rẽ khỏi con lộ là không đúng.
D: Ý anh là sao?
P: Tôi cũng không biếtmình đang muốn nói gì nữa. Tôi nghĩ là tôi không muốn đối mặt với nó. Đáng ralà tôi phải rẽ vào con đường đó, nhưng tôi không muốn.
D: Rồi anh có rẽkhông?
P: Không. Tôi dừng lạingay giữa đường… bởi vì có một luồng sáng xuất hiện ngay chính giữa timđường. Có một luồng sáng ở đó. (Kích động). Họ… họ đã chặn tôi lại.Ngay giữa đường lộ. Và tôi đang rất tức giận. Tôi cảm thấy một cơn giận dữ nhennhóm. (Nhấn mạnh). Tôi không hề muốn chuyện này xảy ra. Vậy mà họ vẫn cứlàm.
D: Ai đã chặn anh lại?
P: Là họ. Chính là họ.
D: Họ là ai vậy?
P: Tôi không biết. Tôikhông biết họ là ai nữa. Có một vầng sáng ngay trên đường. Và tôi buộc phảidừng xe lại ngay giữa lộ.
D: Anh có nghĩ đó làmột người đi đường khác không?
P: Không, tôi biếtthừa là không phải. Nhưng tôi không muốn nếm trải chuyện này một chút nào. Tôicảm thấy mình chưa sẵn sàng. Tôi cứ nghĩ là mình… tôi từng muốn điều đó,nhưng lúc này tôi chưa sẵn sàng.
D: Ý anh là sao? Đâylà một trải nghiệm anh từng gặp phải trước đây rồi à?
P: (Im lặng mộtchốc, rồi nói khẽ) Đúng vậy.
D: Và anh từng nghĩmình muốn trải nghiệm lại nó một lần nữa, hay sao?
P: Tôi… (thở dàimột tiếng thật dài) Tôi không biết nữa. Tôi không hiểu nổi.
D: Nhưng anh nhìn thấyluồng sáng đó và nó làm anh tức giận? Rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?
P: Họ tiến về phíachiếc xe… Tôi không thích điều này chút nào vì họ đang ở ngay đây. Nhưng tôibiết họ sẽ không làm hại mình. Tôi cảm thấy… người mình như tê dại đi. Đókhông phải là tôi nữa. Tôi không biết mình là ai, và tôi cũng chẳng biết tâmtrí mình đã bay biến đi tận phương nào rồi.
D: Anh có nhìn rõngoại hình của họ không?
P: Tôi không chắc nữa.Họ nhỏ con lắm. Tôi thậm chí còn không biết liệu mình có dám nhìn thẳng vào họhay không. Tôi không muốn nhìn thấy họ. Và tôi cảm nhận được bàn tay của họ…đang chạm vào người mình. Tay họ lạnh ngắt… và ẩm ướt. Tôi không hiểu sao họlại cần tôi. Tại sao lại là tôi? Tại sao lại là tôi cơ chứ? Họ muốn tôi để làmmột việc gì đó. Nhưng họ rất thân thiện. Tôi cảm nhận được… tình yêu thươngtừ họ. Tôi không tài nào hiểu nổi. Họ nhỏ người, da màu xám. Trông họ… giốngnhư bị hói, đầu rất to và những ngón tay thì bé xíu, ngắn ngủn.
D: Còn khuôn mặt củahọ thì sao?
P: (Im lặng mộtchốc) Tôi chỉ nhìn thấy đôi mắt rất to, vậy thôi. Nhưng họ giống như nhữngđứa trẻ vậy, những đứa trẻ nhỏ thó, bé xíu. Tất cả họ đều nắm lấy… họ chạmvào tôi… cái chạm của họ làm tôi thấy an lòng.
D: Có nhiều ngườitrong số họ không anh?
P: (Im lặng mộtchốc) Tôi không chắc lắm. Hình như khoảng bốn hoặc lăm người thì phải.
D: Chuyện gì xảy rasau đó nữa?
P: Tôi không thể bỏmặc chiếc xe của mình nằm chình ình ngay giữa đường như thế được. Và tôi có nóivới họ là tôi không thể làm vậy. Nhưng họ bảo rằng không sao đâu. Nghĩ cũng lạthật, vì tôi đâu có muốn vứt xe giữa đường, nhưng họ cứ bảo là sẽ ổn thôi. Thếlà tôi nghe theo.
Tình tiết nhỏ này đãmở ra những suy đoán thú vị sau đó. Thông thường trong các trường hợp tương tự,các nạn nhân kể lại rằng họ sẽ tự động lái xe rời khỏi đường lộ chính để đi vàocác khu vực hoang vắng — nơi những sự kiện bất ngờ diễn ra. Nhưng ở trường hợpnày, Phil đã dứt khoát từ chối rẽ vào con đường mòn hẻo lánh, vì vậy chiếc xebị bỏ lại ngay giữa quốc lộ. Liệu có chuyện gì xảy ra với chiếc xe trong suốtcuộc chạm trán đó? Chẳng lẽ nó không gây nguy hiểm cho giao thông, hay ít nhấtlà thu hút sự chú ý của cảnh sát sao? Những sinh linh nhỏ bé kia lại khẳng địnhrằng điều đó không thành vấn đề. Phải chăng họ có phương pháp để biến chiếc xetrở nên vô hình? Hay một giả thuyết vui vẻ hơn: chiếc xe đã được nhấc bổng lênkhông trung và treo lơ lửng ở đó để khuất khỏi tầm mắt của các phương tiện quađường? Hoặc giả, thời gian bằng cách nào đó đã bị ngưng đọng trong suốt thờigian diễn ra biến cố, khiến việc chiếc xe nằm trên quốc lộ hay ở rìa đườngkhông còn quan trọng nữa? Điều này mở ra đủ loại giả thuyết. Những người lái xengang qua đó vào lúc ấy đã nhìn thấy gì, hay liệu họ có nhìn thấy được gìkhông? Giả thuyết này sẽ được tôi phân tích sâu hơn trong cuốn sách “TheCustodians” (Những người bảo hộ), chuyên về những trải nghiệm của tôi vớicác ca UFO bắt cóc khác.
Tại thời điểm này,Phil kể lại rằng anh đã rời khỏi xe và được các sinh linh nhẹ nhàng dắt tay đidọc theo con đường mòn nhỏ ở miền quê.
P: Chúng tôi đi vềphía con tàu. Họ để tôi tự đi bộ. Nhưng họ cứ… nắm lấy, chạm vào người tôisuốt dọc đường. Họ đang trấn an tôi thông qua những cái chạm đó. Họ dường nhưkhông muốn buông tay ra, kiểu như đang dìu tôi đi vậy. Và tôi cứ thế bước đithôi. Họ cũng tử tế lắm.
Có một sự thân thuộcđến kỳ lạ về những sinh linh nhỏ bé này. Họ đối xử với Phil như thể bằng cáchnào đó họ đã quen biết anh từ trước. Điều này đã xóa tan mọi nỗi sợ hãi trongtâm trí Phil. Thật kỳ lạ là anh lại có cảm giác như mình đang ở giữa những ngườibạn. Sau này, khi cố gắng phân tích lại chuyện đó, anh đã cảm thấy vô cùng bốirối.
D: Họ có nói chuyệnthành tiếng bằng từ ngữ không anh?
P: Không, không hẳn làtừ ngữ mà thiên về… cảm xúc hơn. Những luồng rung động cảm xúc. Tự dưng tôibiết và hiểu được thôi. Tôi có thể nhận ra. Có một… lối ra vào với phần cửasập đang mở sẵn. Và chúng tôi cùng bước qua cái cửa sập đó để vào trong.
D: Lối đó có bậc thangkhông anh?
P: Không, nó giống nhưmột đường dốc phẳng, không có bậc. Bên trong con tàu dường như ngập tràn ánhsáng. Có một lối hành lang dài, có vẻ như chạy dọc theo phần boong ngoài. Cácbức tường uốn cong dần lên phía trần nhà, cong theo hình dáng thiết kế của contàu. Ánh sáng ở khắp mọi nơi. Nhưng… nó cứ tự tỏa ra thôi, cứ hiện hữu ở đóvậy. Họ dường như đang chờ đợi ai đó, hoặc đang tìm kiếm ai đó. Chúng tôi dừnglại ở ngay đầu lối đường dốc. Và có một ai đó đang ở phía cuối hành lang… vềphía bên phải của tôi. Họ dường như đang chuẩn bị một cái gì đó. Có một phòngđiều khiển… nằm ở phía bên trái của lối đường dốc. Tôi có thể nhìn thấy các ôcửa sổ nhưng tôi không… tôi không hiểu các nút điều khiển đó vận hành ra sao.
D: Anh nhìn thấy nhữnggì ở đó mà có thể mô tả lại được không?
P: Những cái núm gạt,hình như vậy, mấy cái núm vặn gắn trên mấy cái cần gạt trên bảng điều khiển.
D: Còn thứ gì khác màanh có thể nhìn rõ được không?
P: (Im lặng mộtchốc, như thể đang quan sát) Tôi không chắc nữa. Tôi còn không dám chắcliệu chuyện này có thật hay không.
D: Không sao đâu anh.Chúng ta cứ tiếp tục trò chuyện về nó nhé.
P: Hình như có một bảnđồ sao. Có vẻ như lát nữa họ sẽ cho tôi xem một tấm bản đồ sao.
D: Lát nữa họ có đưaanh vào căn phòng đó không?
P: Nó không hẳn là mộtcăn phòng mà giống như một khoảng không gian mở ra từ hành lang. Lối hành langdẫn thẳng vào khu vực đó.
D: Được rồi, chúng tahãy quay lại lúc nãy… anh nói họ đang chờ đợi ai đó phải không? Để xem chuyệngì xảy ra ở đó trước đã.
P: (Thở dài mộttiếng thật lớn) Tôi thấy sợ vì tôi biết điều gì sắp sửa xảy ra. Và tôikhông muốn nó diễn ra chút nào.
D: Ý anh là sao, khinói rằng anh biết điều gì sắp xảy ra?
P: Tôi biết họ địnhlàm gì. Tự dưng tôi biết thôi. Tôi không thích những gì sắp tới. Tôi sợ… (imlặng)
Phil lộ rõ vẻ co rúmngười lại và không muốn đối mặt với bất cứ điều gì sắp diễn ra tiếp theo. Nhậnthấy chuyện này rõ ràng đang làm anh bất an, tôi liền đưa ra lời chỉ dẫn rằnganh không nhất thiết phải trực tiếp tham gia vào cảnh tượng đó. Anh có thể quansát nó với tư cách là một người đứng xem độc lập, từ đó tách biệt mình ra khỏinhững cảm xúc cá nhân. Anh hoàn toàn có quyền lựa chọn trải nghiệm theo cách đónếu muốn.
D: Họ đang chờ đợi aivậy anh?
P: (Im lặng mộtchốc) Tôi nghĩ họ đang chờ tôi. (Thở dài) Tôi đoán là tôi đã quyếtđịnh đối mặt cho xong chuyện. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy mình không muốnlàm họ thất vọng hay phụ lòng họ. Thực ra tôi khá quý họ. Họ là… những ngườitốt. Tôi thích cái cảm giác này. Và họ nói mọi chuyện sẽ ổn thôi, nên… tôinghĩ bụng chắc mình cứ tiếp tục tiến tới xem sao.
D: Anh có nghĩ là mìnhcó quyền lựa chọn không?
P: Tôi không biết. Tôicũng không muốn biết nữa.
D: Vậy chúng ta hãy đitiếp để xem chuyện gì đã xảy ra nhé. Sau đó anh đi đâu?
P: Đi tiếp xuống cuốihành lang và rẽ trái. Căn cửa thứ hai bên tay trái. Và bên trong đó là một màutrắng xóa. Mọi thứ trong phòng đều trắng toát.
D: Anh có nhìn thấy gìkhông?
P: Có. (Im lặng mộtchốc, rồi xúc động) Nó! Tôi nhìn thấy nó rồi. Và tôi không thích nó chútnào.
D: Nó là cái gì vậyanh?
P: Tôi không biết. Tôikhông biết nó là cái gì nữa. Tôi không rõ nó là một sinh vật sống hay là mộtcái máy. Nhưng tôi không thích nó.
D: Anh có thể mô tảcho tôi xem nó trông như thế nào không? Biết đâu chúng ta có thể đoán ra nó làgì.
P: Nó trông giống nhưmột món đồ mà bố tôi từng để trong phòng làm việc. (Bố của Phil từng là mộtnha sĩ) Ông có một cái máy khoan răng chạy bằng bàn đạp chân từng dùng hồicòn ở trong quân ngũ. Cái máy đó có một cánh tay đòn có thể xoay ra xoay vào,và đầu bên kia là mũi khoan. Thứ này làm tôi nhớ đến cái máy đó. Trông hao haonhau. Nó cũng có một cái càng có thể vươn ra bằng cách nào đó. Chỉ là cấu tạocủa nó phức tạp hơn nhiều. (Lo sợ). Tôi không biết nó là một sinh vậtsống hay là một cái máy nữa. Tôi nghĩ nó là một sinh vật sống.
D: Tại sao anh lạinghĩ nó là một sinh vật sống?
P: Tôi không biết,nhưng tôi không thích vẻ ngoài của nó chút nào. Tôi không biết nó là cái gì.Tôi không thích nhìn vào nó. Tôi không muốn xem nữa!
D: Anh không cần phảinhìn nếu không muốn đâu. Anh chỉ cần kể cho tôi nghe chuyện gì xảy ra là đượcrồi.
P: Tôi không biết nữa.Tôi không thèm nhìn. Tôi nằm xuống một cái bàn. Nó màu trắng… và lạnh ngắt.Họ bảo tôi nằm xuống, hoặc ra lệnh cho tôi làm thế. Họ đơn giản là… tự dưngtôi biết mình phải nằm xuống bàn. Tôi nằm sấp và cái thứ đó bắt đầu cắm vàolưng tôi.
D: Anh có cảm giác gìkhông?
P: Có chứ. Tôi biết đólà lý do vì sao mình lại ở đây. Để họ lấy một mẫu thử.
D: Mẫu thử gì vậy anh?
P: Tôi không chắc lắm.Một thứ gì đó từ sâu bên trong. Nó cắm vào phía bên phải lưng tôi.
D: Anh có thấy đau đớngì không?
P: Không, nó khôngđau. Nhưng tôi biết rõ nó đang ở đó. Tôi có thể cảm nhận được nó. Tôi khôngbiết họ muốn cái gì nữa. Để làm gì cơ chứ?
D: Cảm giác lúc đó thếnào anh?
P: Tôi có thể cảm nhậnđược… nó không đau, chỉ là cảm giác không hề dễ chịu chút nào. Tôi khôngthích nó.
D: Có ai nói cho anhbiết họ đang làm gì không?
P: Họ bảo mọi chuyệnsẽ ổn thôi. Không có vấn đề gì cả. Đừng lo lắng. Họ cần một mẫu thử mang theođể kiểm tra. Họ chỉ nói có thế thôi.
D: Tôi tự hỏi khôngbiết đó là mẫu thử của cái gì nhỉ?
P: Tôi không biết. Tôicũng chẳng muốn biết… Tôi không muốn làm chuyện này tí nào. Nhưng tôi vẫnlàm. Vì họ cần nó.
D: Và họ không nói choanh biết họ cần nó để làm gì sao?
P: Tôi không hỏi. Tôikhông muốn biết làm gì.
D: Lúc đó anh còn mặcquần áo không?
P: Không. Quần áo đãđược cởi ra từ ngoài hành lang rồi. Trước khi bước vào căn phòng này.
D: Anh cảm thấy thếnào về chuyện đó?
P: Chuyện đó không làmtôi bận tâm. Có lý do gì đó liên quan đến quần áo… chúng bị bẩn, bị nhiễmkhuẩn, không được phép mang vào trong nhà. Được mang vào trong tàu, nhưng khôngđược đem vào căn phòng này.
D: Chuyện gì xảy rasau đó nữa anh?
P: Ngập tràn tình yêuthương. (Im lặng một chốc) Họ đã làm gì đó với cái đầu của tôi. Tôikhông nhớ rõ là gì. Một thiết bị tạo áp lực nào đó, hoặc một kiểu… kích thíchnào đó. Tôi không biết nữa. Một dạng năng lượng nào đó. (Giọng vẻ hoangmang, khó tin). Họ đã tách nhận thức của tôi ra! Bằng cách nào đó, họ lấynó ra ngoài. Họ đang cho tôi thấy cách họ có thể tách rời phần nhận thức rakhỏi cơ thể vật lý, rồi giống như đặt nó vào trong một cái hũ vậy. Để họ có thểthao tác hoặc… kiểm tra phần xác mà không gây tổn thương gì cho nhận thức củabạn. Không cần phải lo lắng. Tôi không biết họ làm bằng cách nào nữa. (Đâychắc chắn chính là cảm giác mà Phil đã mô tả trong giấc mơ về một ngón tay cáikhổng lồ ấn anh ra khỏi cơ thể). Chuyện đó giống như một lời nhắn nhủ rằng:“Bạn ở đây này. Bạn đang ở chỗ này, chứ không phải ở cái xác kiađâu.” Tôi vẫn cảm thấy một áp lực… như thể đang nằm gọn trong một cáihũ.
D: Cảm giác đúng lànhư anh đang ở trong một cái hũ sao?
P: Đúng vậy, tôi ởtrong một cái hũ. Tôi không biết bằng cách nào nữa.
D: Anh có nhìn thấy cơthể của mình không?
P: Có chứ… nằm trênbàn kìa. Cái thứ đó đang đâm một cây kim dài màu bạc vào lưng tôi, vậy mà tôikhông hề có cảm giác gì cả. Tôi không chắc họ đã làm việc đó bằng cách nào.Giống như thể phần xác thì có cảm giác, còn phần nhận thức thì không. Cơ thể ghinhớ cảm giác đó, nhưng nhận thức thì không. Họ đã tách biệt hai thứ đó ra.
D: Họ còn làm gì khácvới cơ thể anh không?
P: Sau mũi tiêm đó thìhọ còn làm nhiều bước nữa. Họ làm sạch cơ thể bằng một loại ánh sáng. Chiếu vàongười một luồng sáng màu tím. Gần giống như tia cực tím vậy. Để diệt khuẩn. Sauđó là hàng loạt các bài kiểm tra khác. Mắt này. Lưỡi này. Tai nữa. Rất nhiềuthao tác dò tìm, chọc, kiểm tra. Họ đang tìm kiếm một cái gì đó. Tôi không biếtlà cái gì. ADN chăng? Dùng… để dùng… để sử dụng mã ADN.
D: Tại sao họ phải dòxét kỹ lưỡng đến thế chỉ để làm việc đó?
Giọng của Phil bỗngchốc thay đổi, không còn là giọng của một chàng trai trẻ đang kích động và sợhãi nữa, mà chuyển sang một tông giọng đều đều mang sắc thái máy móc. Rõ ràngtại thời điểm này, anh đang chuyển sang trạng thái tiếp nhận thông điệp ngoại cảm(channelling) nhằm tách biệt bản thân và định vị nguồn thông tin. Nhờ vậy, anhcó thể trở thành một quan sát viên độc lập và giữ được tâm lý bình thản. Vìtrạng thái này thoải mái hơn nên anh đã duy trì nó trong một chốc. Tôi đã quáquen với việc anh làm thế nên nhận ra ngay chuyện gì đang xảy ra. Anh bắt đầuđưa ra lời giải thích cho cuộc kiểm tra thể xác này.
P: Để kiểm tra cáckhiếm khuyết. Kiểm tra các dấu hiệu bất thường. Họ muốn tìm kiếm những mẫu thửhoàn hảo nhất có thể. Để dùng cho việc tái lập chủng tộc. Cho chuyến viếng thămlần thứ hai.
D: Ý anh là sao?
P: Chuyến viếng thămlần thứ hai. Vườn Địa Đàng thứ hai. Tập hợp cư dân thứ hai. Một khởi đầu mới.
D: Ở trên Trái Đất nàysao anh?
P: Không, ở một nơikhác. Một Trái Đất khác. Một cõi giới hoàn toàn khác. Họ cần những cơ thể vậtlý này. Họ cần nguồn gene dự trữ để gieo mầm sự sống lên một hành tinh khác. Đểtruyền vào đó những tổ hợp hoặc những dạng cấu trúc ADN tối ưu nhất. Nhằm táilập cư dân cho một hành tinh mới, dọn đường sẵn cho những ai lựa chọn di cư saucuộc đại dịch chuyển. Bằng cách đó, họ sẽ có một môi trường quen thuộc hơn, vàdo đó, họ sẽ sở hữu một cơ thể mới rất giống với cơ thể mà họ đã bỏ lại saucuộc biến động.
D: Có ai đang nói choanh biết những điều này không, hay tự anh có thể thu nhận được nguồn thông tinđó?
P: Đây là kho tàng trithức chung, hoàn toàn tự do và sẵn mở cho bất cứ ai muốn hỏi. Không ai nắmquyền sở hữu nó cả. Nguồn tri thức này đơn giản là luôn có sẵn cho bất kỳ aichọn đón nhận.
D: Tôi cứ nghĩ có thểanh đang đọc được nó từ trong tâm trí của họ chứ?
P: Nhận định đó chínhxác, bởi vì họ ý thức rất rõ về sứ mệnh của mình. Họ đang thu thập các bảnthiết kế di truyền cho những “vỏ bọc” mới để tái lập cư dân trên mộthành tinh khác. Mục đích là nhằm cung cấp một cơ thể dung chứa cho những linh hồnlựa chọn đầu thai tại đó — một môi trường hoàn toàn tự do, trong lành và khôngbị tổn hại bởi những biến động đang tràn lan trên hành tinh này vào thời điểmhiện tại.
D: Còn điều gì khácanh có thể kể cho tôi nghe nữa không?
P: (Im lặng mộtchốc) Một kiểu kiểm tra nào đó. Cạo, nạo lấy mẫu.
D: Họ nạo ở đâu cơ? Ýanh là ở những vị trí khác nhau trên cơ thể anh sao?
P: Đúng vậy. Bên trongcơ thể. Ở nhiều vị trí khác nhau, phục vụ cho những mục đích khác nhau. Họ đanglấy các mẫu thử.
D: Họ làm gì với nhữngmẫu thử đó vậy anh?
P: Họ nuôi cấy các môtế bào. Họ cần những mẫu vi sinh vật đang ký sinh trong cơ thể chúng ta, bởi vìhọ không muốn những dạng sống này xuất hiện trên hành tinh mới kia. Họ nghiêncứu chúng và quyết định xem dạng nào sẽ được giữ lại, và dạng nào thì không.
D: Có phải anh đangnói về vi khuẩn hoặc các dạng sống hiển vi tồn tại trong cơ thể người không?
P: Đúng vậy. Có nhữngloại có lợi, và có những loại thì không.
D: Hửm, tôi chưa từngnghĩ tới điều đó đấy. Vậy ra khi tái tạo lại cơ thể, họ muốn đảm bảo rằng nóphải đạt đến độ hoàn hảo nhất có thể?
P: Đúng thế. Các bàikiểm tra. Dò xét. Thao tác kiểm tra. Đo đạc các chỉ số.
D: Anh có thể tìm hiểuxem ai là người ra lệnh cho họ làm việc này không? Liệu họ có nhận bất kỳ mệnhlệnh nào không?
P: Tâm trí hợp thể.Tần số tâm thức thần giao cách cảm. Tất cả là một, một là tất cả.
D: Nhưng lúc nãy anhcó nói mình có cảm giác như đang ở trong một cái hũ, hay một dạng bình chứa nàođó đúng không?
P: Hoàn toàn chínhxác. Đó là việc tách rời nhận thức ra ngoài, để phần nhận thức đó được bao bọchoàn toàn biệt lập với cơ thể vật lý, nhằm giảm thiểu tối đa các tổn thương tâmlý.
D: Nhờ vậy mà khi họthực hiện tất cả những thao tác chọc hay dò xét đó, anh sẽ không hề hay biếtgì.
P: Đúng là như thế.Không hẳn là không hay biết, mà đúng hơn là đã được tách rời ra một khoảng.
D: Đó có phải là mộtcái bình chứa thực sự ngoài đời không? Tôi chưa từng biết là người ta có thểnhốt nhận thức vào trong một cái gì đó đấy. Tôi cứ nghĩ nhận thức cũng tương tựnhư một linh hồn, và nó không thể bị giam cầm chứ. Anh có thể nói rõ hơn về điềunày không?
P: Cô nghĩ rất đúng.Nhận thức đơn thuần là một dạng năng lượng, và do đó, nó hoàn toàn có thể đượcbao bọc bên trong một trường năng lượng khác. Nói cách khác, đó là một chiếcbình chứa được kiến tạo từ những chiều không gian hoặc những yếu tố năng lượngphù hợp. Ở đây có một chức năng duy trì năng lượng, giúp nuôi dưỡng và phần nàogây tê cho sinh lực, khiến nó không bị chấn động trước những tổn thương củatrải nghiệm này. Đây không phải là một chiếc hũ thủy tinh ba chiều thôngthường. Tuy nhiên, nếu dùng một phép ẩn dụ để dễ hình dung, thì nó chính là mộtchiếc bình chứa.
D: Vậy thì bây giờ,khi anh đã được tách rời ra ngoài rồi và chuyện đó không còn làm anh bận tâmnữa, anh có thể quan sát những người nhỏ bé này rõ hơn không?
P: Đúng vậy, tôi nhìnrõ rồi.
D: Anh có thể mô tả họcho tôi nghe được không?
Lúc này Phil đã hoàntoàn tách biệt và không còn chút dao động cảm xúc nào. Anh có thể tường thuậtlại mọi việc một cách vô cùng khách quan.
P: Họ có đôi mắt tohình hạnh nhân, hơi xếch ngược lên trên một chút. Làn da màu xám, trông có vẻhơi thô ráp hoặc giống như da thuộc, thế nhưng bàn tay của họ lại vô cùng mềmmại. Cái chạm của họ rất nhẹ nhàng và an ủi, không hề lạnh lẽo ẩm ướt như cảm giácban đầu của tôi. Cảm giác ẩm ướt lúc đầu thực chất là do ngoại hình của họ đánhlừa thị giác, hay nói đúng hơn là nó dựa trên định kiến về vẻ bề ngoài của họhơn là cảm nhận thực tế.
D: Thế còn những đặcđiểm khác trên cơ thể họ thì sao anh?
P: Xương gò má hơi caomột chút. Phần cằm hơi nhọn và thuôn nhỏ lại, dù không quá lộ rõ. Nhìn chung,các đường nét trên khuôn mặt họ thiên về hình tam giác.
D: Họ có mũi hay miệnggì không anh?
P: Có một nét miệngnhỏ, thanh mảnh. Gần như không có môi, chỉ là những đường gợi nét rất đơn giảnthôi. Thế nhưng, diện mạo ấy lại toát lên ngập tràn lòng trắc ẩn và tình yêuthương. Các đường nét trên khuôn mặt họ tuy có phần nhạt nhòa, phẳng lặng, nhưngtình yêu thương và hào quang tỏa ra từ họ thì lại vô cùng rõ nét.
D: Họ có tai khônganh?
P: Không có gì nhiềungoài… hai cái lỗ nhỏ.
D: Họ có mặc loại quầnáo nào không?
P: Có chứ, chắc chắnlà một bộ đồng phục màu xanh dương đậm… kiểu sọc liền quần (jumpsuit) và cóđính một loại phù hiệu nào đó. Tôi nhìn không rõ hình dáng của nó ra sao.
D: Chiếc phù hiệu đóđược đính ở vị trí nào vậy anh?
P: Ở ngực bên trái.
D: Nó có to lắm so vớibộ đồng phục không?
P: Không. Kích thướcrất cân đối và hài hòa theo tiêu chuẩn của chúng ta.
D: Lát nữa khi tỉnhdậy, anh có thể vẽ lại chiếc phù hiệu đó cho tôi xem được không?
P: Tôi không chắc nữa.Đó không phải là một chi tiết dễ mô tả. Trông nó rất trừu tượng. Nhưng có thểlàm được. Dù khó, nhưng vẫn có thể vẽ lại được.
Tôi đã đưa ra lời chỉdẫn ám thị để anh ghi nhớ hình dáng của chiếc phù hiệu đó, nhờ vậy anh có thểcố gắng vẽ lại nó cho tôi sau khi tỉnh giấc. Nếu không có lời ám thị sau thôimiên này, chi tiết ấy sẽ lập tức bốc hơi ngay khi Phil quay trở lại trạng tháitỉnh táo. Nhưng sau đó khi tỉnh dậy, Phil nhận ra chiếc phù hiệu này cực kỳ khóvẽ vì độ trừu tượng của nó. Anh không hoàn toàn hài lòng với các nét vẽ thử củamình, và nói rằng biểu tượng đó mang lại một cảm giác về một chuyển động hướngthượng. Khi anh chăm chú quan sát các bức vẽ, anh đã vô cùng kinh ngạc trước sựtương đồng kỳ lạ giữa thiết kế này với hình ảnh một bào thai đã được cách điệuhóa. Tôi tự hỏi liệu giữa chúng có mối liên hệ nào chăng?
D: Có phải tất cả bọnhọ đều mặc cùng một kiểu đồng phục và đính chiếc phù hiệu giống nhau không anh?
P: (Im lặng mộtchốc, như thể đang quan sát) Tất cả những người tôi nhìn thấy thì đều nhưvậy. Tuy nhiên, bằng cách nào đó tôi biết rằng vẫn còn có những người khác nữa.Cái thứ đó thì lại khác. Không giống như thế này.
D: Được rồi, bây giờkhi anh đã đứng ở một khoảng cách đủ xa để quan sát mọi thứ một cách kháchquan, anh nghĩ sao về “cái thứ” máy móc lúc nãy?
P: Tôi không biết nữa.Thậm chí ngay cả trong trí tưởng tượng của mình, tôi chưa từng tiếp cận một cáigì tương tự như thế. Tôi không biết phải lý giải nó ra sao nữa. (Lúc nàygiọng anh đã bình tâm, không còn dao động cảm xúc). Nó dường như là một cỗmáy sinh học. Một thực thể máy móc có sự sống. Chính là nó! Nó có sự sống…nhưng bản chất nó lại là một cái máy. Tôi chịu, không biết nó là cái gì.
D: Nó có nhận thứckhông anh?
P: Không có tầng nhậnthức như chúng ta. Cũng không có ý chí tự do giống chúng ta. Nó không có tínhcách hay bản ngã riêng. Nhưng nó sống. Nó biết phục tùng mệnh lệnh. Nó biếtmình cần phải làm gì và cứ thế thực hiện thôi. Nó biết phải đi đâu. Nó biết mìnhđang tìm kiếm cái gì, và nó biết rõ khi nào thì nó tìm thấy thứ đó.
D: Nó có khả năng tựdi chuyển xung quanh không?
P: Có, nó tự đi lạiđược. Tôi biết nó có sự sống vì nó tự dịch chuyển được mà. (Cảm giác ghê sợlại bắt đầu nhen nhóm). Tôi không thích nó chút nào.
D: Nó có còn cái cànghay chi phụ nào khác ngoài cái anh đã nhìn thấy không?
P: Tôi không biết. Tôikhông muốn nhìn nó quá kỹ đâu.
D: Không sao đâu anh.Anh không cần phải nhìn đâu. Anh đã kể cho tôi nghe rất nhiều điều rồi.
P: Tôi cảm nhận về nóbằng trực giác nhiều hơn là nhìn bằng mắt, bởi vì tôi thực sự không muốn nhìnvào nó.
D: Được rồi. Anh khôngcần phải ép mình đâu. Anh có nghĩ kiểu sự việc này từng xảy ra với anh trướcđây bao giờ chưa, hay đây là lần đầu tiên trong đời?
P: *(Thở dài)*Những lần khác, ở những kiếp sống khác. Còn trong kiếp này thì đây là lần đầutiên.
Trạng thái tiếp nhậnthông điệp ngoại cảm (channelling) đang lùi dần và phần tiềm thức của chínhPhil bắt đầu lên tiếng tường thuật. Tôi rất dễ dàng để nhận ra sự khác biệtnày, bởi vì trạng thái trước giúp anh hoàn toàn khách quan và truy cập được vàokho thần thức rộng lớn hơn, trong khi phần đang trò chuyện lúc này lại nhiềucảm xúc và mang đậm nét con người trần thế.
D: Tôi hỏi vậy là vìlúc nãy anh dường như biết trước điều gì sắp sửa xảy ra, và anh đã tỏ ra khôngmuốn bước vào trong con tàu.
P: Trước đó tôi đã ýthức được họ là ai, họ là cái gì, và lý do vì sao họ lại làm thế rồi.
D: Vậy sau đó chuyệngì đã xảy ra? Quá trình này có diễn ra lâu không anh?
P: Không, không lâulắm đâu. Thật khó để nói chính xác. Không có hệ quy chiếu thời gian nào cả. Tôiđược bảo là hãy nhớ lại sau, còn bây giờ thì quên đi. Đi về nhà, và quên sạch.Đừng nhớ gì hết.
D: Họ bảo rằng anh sẽnhớ lại chuyện này vào một thời điểm sau đó sao?
P: Không, họ bảo tôiphải quên đi.
D: Bảo anh phải quêntiệt mọi chuyện sao? Vậy lúc đó phần nhận thức của anh đã nhập lại vào xácchưa?
P: Tôi không biết. Tôikhông biết mình đang ở đâu nữa. Tôi không biết.
D: Chẳng phải lúc nãyanh có nói họ đã cho anh xem một cái gì đó trong phòng điều khiển sao?
P: Bản đồ sao. Họ đãchỉ cho tôi thấy vị trí của hành tinh mới đó. Nơi mà chúng ta sẽ đi về phía đó.Chúng ta đang đi về phía đó.
D: Ý anh là sao? Ý anhlà nơi mà cuối cùng chúng ta sẽ đi về đó, đúng không?
P: Đúng vậy. Bằngxương bằng thịt trong cõi đời này. Ba chiều. Bằng chính cơ thể này đây. Sẽ dihành sau này. Cùng với rất nhiều người khác. Một cuộc dịch chuyển. Đi về máinhà mới. (Giọng có vẻ hân hoan) Mái nhà mới.
D: Tấm bản đồ đó nằmtrên tường hay thế nào anh?
P: Không phải. Nó đượctự động tạo ra. Ba chiều. Một dạng ảnh ảo phản chiếu (Holograph). Tôi khôngbiết nó nằm ở đâu nữa. Một nơi nào đó. Tôi có thể nhìn thấy nó. Một Mặt Trờimới. Một Mặt Trời khác biệt… không phải mới tinh, mà là khác. Những dạng sốngcũng khác.
D: Anh có nghĩ mình vẽlại được một phần tấm bản đồ đó cho tôi không?
P: Không. Tôi mù tịtvề mấy khoản này. Tôi không biết nó ở đâu, nơi chúng ta sắp đi là chỗ nào. Vìsao? Khi nào? Đều chịu chết, không biết được.
D: Vậy tấm bản đồ đótrông ra sao anh?
P: Các hành tinh giốngnhư… những quả cầu nhỏ. Những đốm sáng. Không có đường nét rõ ràng lắm. Tôikhông biết nữa. Tôi đã bao giờ bay vào không gian đâu. Tôi còn chẳng phân biệtđược hướng trên hướng dưới nữa là.
D: Nghĩa là không cómột hình thù hay phom mẫu nào để anh có thể vẽ lại được sao?
P: Họ biết. Họ biết rõlắm. Họ chỉ trỏ vào từng thứ một. Đây là cái này cái kia, còn kia là cái nọ cáikia. Tôi thì chẳng biết một tí gì về nó cả. Tôi thấy mình thật là dốt nát, thựcsự đấy. Cứ như thể đáng ra tôi phải biết mới đúng. Tôi đã được bảo cho biếtđiều này từ lâu lắm rồi. Rất nhiều lần trước đây rồi. Vậy mà giờ tôi lạikhông… biết. Không biết cái thứ mà đáng ra mình phải biết. Tại sao tôi lạiphải biết cái đó cơ chứ?
D: Nghĩa là họ chỉ tayvào những thứ khác nhau đó trên một cái gì đó giống như ảnh ảo ba chiều. Cóphải ý anh là vậy không?
P: Một bức tranh bachiều. Trông nó có vẻ phẳng, nhưng bạn lại có thể nhìn thấu sâu vào bên trongnó. Thực ra nó vừa phẳng lại vừa có chiều sâu cùng một lúc. Lạ lùng lắm. Họ chỉcho tôi những thứ ở trên đó. Những cột mốc đối với họ. Tôi thì chẳng biết chúnglà cái gì.
D: Liệu Trái Đất cóxuất hiện ở đâu đó trong bức tranh không, hoặc họ có nói gì không anh?
P: Nó đi từ TráiĐất… một tiến trình tịnh tiến. Nhưng mà xa lắm. Khoảng cách xa thăm thẳm. Đểkhông bị ảnh hưởng bởi… đống rác rưởi.
D: Rác rưởi sao?
P: *(Giọng tò mò)*Đống rác rưởi của Trái Đất.
D: Ý anh là sao khinói vậy?
P: Tôi không thích cáikhái niệm này chút nào. Nhiều người sẽ không sống sót. Trái Đất sắp trải quanhững biến động khổng lồ. Tôi vốn đã biết điều này rồi. Tôi không thích ý nghĩđó chút nào.
D: Anh nói họ bảo rằngmột ngày nào đó họ sẽ đón anh đi sao?
P: Rất nhiều người.Nhiều người có tần số phù hợp. Những ai không được đón đi sẽ bị bỏ lại phíasau. Đơn giản là sẽ biến tính… hoặc tận số. Biến tính thông qua tiến trìnhtái tạo sinh lực tâm linh. Những người khác thì được vận chuyển đến thế giớimới. Để làm lại cuộc đời. Kiến tạo một thế giới mới.
Định nghĩa của từ"biến tính" (transpire - thoát xác, bốc hơi) và “tận số”(expire - tắt thở, kết thúc) khi đặt lên bàn cân so sánh sẽ thấy rất thú vị.Expire nghĩa là: trút hơi thở cuối cùng; chết; đi đến hồi kết; chấm dứt.Transpire nghĩa là: làm cho thoát ra (hơi nước, độ ẩm…); đi xuyên qua các môtế bào hoặc các chất có màng thấm khác, đặc biệt là qua các lỗ chân lông trênda. Liệu điều này có nghĩa là mọi chuyện sẽ diễn ra theo cách đó? Nếu vậy, nghenó rất giống với những gì đã xảy ra với các nạn nhân ở Hiroshima, khi cơ thểcủa họ bốc hơi ngay tức khắc. Có lẽ đây cũng là một định nghĩa chuẩn xác trongbối cảnh này.
D: Tại sao họ lại phảithực hiện nhiều bài kiểm tra khác nhau đến thế làm gì?
P: Các bài kiểm tra.Các mẫu thử. Để chuẩn bị những cơ thể cho cư dân sinh sống. Những người khác sẽtới. Cần có những cơ thể mới. Một số người sẽ không sống sót qua cuộc biếnđộng; họ cần những cơ thể mới.
D: Anh có nghĩ tất cảnhững ai từng trải qua những chuyện kiểm tra như thế này đều sẽ được đi không?
P: Không. Một số ngườihọ không muốn đi.
Đây quả là một ý niệmkỳ lạ, nhưng nghe chừng người ngoài hành tinh đã biết trước một biến cố gì đósắp xảy ra với Trái Đất của chúng ta. Để chuẩn bị trước, họ đang sửa soạn mộthành tinh khác cho cuộc đại di cư. Một số con người sẽ được đưa đi bằng chínhcơ thể vật lý trần gian của họ để sinh sống tại thế giới mới đó. Những ngườikhác rõ ràng là sẽ bỏ xác tại đây, nhưng linh hồn của họ có thể du hành đến thếgiới mới nếu họ muốn, rồi đầu thai vào những cơ thể vật lý có diện mạo tươngđồng với cơ thể họ từng sở hữu trên Trái Đất, để họ cảm thấy thân thuộc. Mộtviễn cảnh kỳ vĩ và vô cùng đáng kinh ngạc! Liệu đây có phải là một trong nhữngđộng cơ ẩn sau các cuộc thí nghiệm mà người ngoài hành tinh đang tiến hànhkhông? Không chỉ là việc phân tích, quan sát tiến trình tiến hóa và phản ứngcủa chủng tộc chúng ta trước bệnh tật hay các tác động môi trường, mà còn làmột cuộc tìm kiếm không ngừng nghỉ để đưa giống loài này đạt đến độ hoàn hảo.
Đây vốn là kế hoạchgốc ban đầu nhưng đã bị đám “cỏ dại” phá hỏng khi thiên thạch đâm vàoTrái Đất thuở xưa. Biến cố đó vào thời điểm ấy đã đập tan hy vọng của họ trongviệc tạo ra một thế giới hoàn mỹ, sạch bóng khiếm khuyết và bệnh tật. Dẫu chohọ đã phải chấp nhận một nấc thang tiến hóa thấp hơn khi chủng tộc của chúng taphải chật vật thích nghi với môi trường xung quanh, thì xem ra, họ vẫn chưatừng từ bỏ giấc mơ tạo dựng một thế giới địa đàng Utopia, một Vườn Địa Đàng thứhai cho nhân loại. Một ý niệm thật kỳ lạ, nhưng rồi bất cứ điều gì liên quanđến dự án này từ trước đến nay đều luôn kỳ lạ và độc nhất vô nhị trong tâm trítôi.
D: Vậy ngoài tấm bảnđồ ảnh ảo ba chiều đó ra, anh còn nhìn thấy gì khác trong căn phòng đó nữakhông?
P: *(Bàng hoàng)*Một thông điệp! Một thông điệp từ… một ai đó. Một ai đó. Dành cho tôi! Mộtlời nhắn gửi đến chính tôi!
D: Ý anh là sao?
P: Tôi không biết nữa.(Anh bắt đầu thấy xúc động và kích động). Có một thông điệp ở đó dànhcho tôi. Từ một người… một người tôi từng quen biết. *(Giọng anh run run).*Một cái hộp nhỏ, đại loại là hình vuông… của một người từ thuở xa xưa nào đó.Một lời nhắc nhở. (Nhấn mạnh). Một thông điệp từ chính tôi trong quá khứxa xưa gửi cho chính mình của hiện tại, nhắc tôi phải nhớ lại. Nhớ lại mục đíchsứ mệnh. (Nói khẽ) Chính là nó. Từ tôi gửi cho tôi. Nhưng là từ một thờigian, thời gian lâu lắm rồi. Ở những thế giới khác. Những kiếp sống khác.
Tông giọng của anhtrong cuốn băng ghi âm chạy dọc một luồng ớn lạnh sống lưng tôi. Rõ ràng làtrong suốt buổi thôi miên tôi đã không bị ảnh hưởng nhiều, vì giọng tôi nghevẫn rất bình tĩnh.
D: Đó là một thôngđiệp bằng chữ viết mà anh đang nhìn vào hay là gì anh?
P: Nó vượt xa những gìtôi có thể nhận thức được dưới dạng hình hài con người này. Nhưng nó ở đó. Tôinhận ra nó. Tôi nhớ lại nó rồi. (Có một nỗi buồn rõ rệt trong giọng nói củaanh). Chính tôi đã chế tạo ra thứ đó. (Im lặng một chốc) Đây lànhững người bạn.
D: Lúc nãy anh có nóianh có cảm giác còn có nhiều người khác ở trên tàu nữa.
P: Đúng vậy. Nhữngngười khác. Ở những khu vực khác của con tàu.
D: Tôi chỉ tò mò khôngbiết anh có nhìn thấy con tàu này được vận hành như thế nào không thôi.
P: Tôi chịu, chẳng cómột ý niệm nào cả. Tuyệt đối không biết một tí gì luôn. Nó vượt quá xa tầm hiểubiết của tôi rồi. Tôi cũng chẳng muốn biết làm gì.
D: Còn thứ gì kháctrong căn phòng đó mà anh có thể mô tả được nữa không?
P: Những ô cửa sổ. Númvặn. Đèn hiệu. Mấy cái mặt số hiển thị loại gì đó. Tôi chưa từng thấy cái gìgiống như thế này bao giờ. Tôi không biết nó là cái gì nữa. Tôi thậm chí cònkhông biết liệu chuyện này có thật hay không. Thề có Chúa, đây không phải là bấtcứ thứ gì tôi từng nhìn thấy trước đây. Tôi không biết nó là cái gì.
D: Ánh sáng trong cănphòng đó có giống như những phòng khác không anh?
P: Đúng vậy. Ánh sángở khắp mọi nơi. Chỉ có điều là nó không phát ra từ một nguồn cụ thể nào cả. Nócứ tự hiện hữu ở đó vậy.
D: Thế còn sàn nhà thìsao anh? Nó được làm bằng loại vật liệu gì đặc biệt không?
P: Cứng. Màu xám. Hừm,trông nó gần như có các lỗ li ti. Chúa ơi!… Tôi hy vọng là con tàu này khôngphải là một sinh vật sống. (Giọng anh bắt đầu lộ rõ vẻ sợ hãi). Tôikhông biết nữa. Liệu có phải vậy không?
D: Tôi không biết. Ýanh là sao?
P: Nó có phải là mộtsinh vật sống không? Chẳng lẽ cái con tàu chết tiệt này lại có sự sống sao? Tôikhông biết nữa. Cái thứ máy móc lúc nãy rõ ràng là có sự sống mà. Có khi tất cảmáy móc của họ đều là sinh vật sống cũng nên. (Lúc này anh thực sự đã hoảngloạn).
D: Có thể đó chỉ làmột loại vật liệu nào đó mà chúng ta chưa hiểu hết thôi anh.
P: (Anh ngày càngtrở nên kích động). Tôi không biết. Tôi không muốn biết. Tôi không muốnbiết đâu!
D: (Tôi cố gắngtrấn an anh). Được rồi, không sao đâu anh. Anh không cần phải biết nếu nhưanh không muốn.
P: Tôi không muốn biếtlàm gì cả.
D: Được rồi. (Tôitìm cách hướng sự chú ý của anh ra chỗ khác bằng cách chuyển chủ đề). Họcòn cho anh xem thứ gì khác nữa không?
P: (Thở dài mộttiếng thật lớn) Quá nhiều câu hỏi. Tôi không biết nữa. Tôi vừa muốn biết,nhưng tôi lại vừa không muốn biết.
D: Tôi có thể hiểuđược mà. Chuyện này hơi quá tải đối với anh rồi.
P: Tôi sợ phải tìm rasự thật. Có những điều tôi không muốn biết, bởi vì thâm tâm tôi biết rõ là mìnhkhông nên biết.
D: Không sao đâu anh.Anh không cần phải ép mình. Anh chỉ cần tiếp nhận những gì nằm trong sức chịuđựng của mình thôi, và đó là tất cả những gì anh cần biết rồi. Vậy rốt cuộc sauđó anh có rời khỏi con tàu không?
P: Tôi không nhớ rõnữa. Không biết bằng cách nào. Cũng không biết là vào lúc nào. Có tiếng ai đóbảo: “Đến lúc phải đi rồi.” Đó là ký ức cuối cùng tôi còn giữ được.Một tia sáng hay một ánh chớp lóe lên, đó là tất cả những gì tôi biết.
D: Ý anh là sao, mộttia sáng hay một ánh chớp ấy?
P: Tôi không biết. Mộtkiểu tia lửa hoặc một ánh chớp gì đó. “Đến lúc phải đi rồi.” Chớp mộtcái. Tôi chịu, không biết được.
D: Rồi sau đó anh thấymình đang ở đâu?
P: Tôi không biết. Tôikhông nhớ gì hết. Tôi không muốn biết nữa.
D: Được rồi. Không saođâu anh. Thế anh có quay trở lại chiếc xe của mình không?
P: Tôi không biết.Không biết là ở đâu cả. Không nhớ nổi. Tỉnh dậy. Chuyện tiếp theo tôi biết làmình choàng tỉnh giấc. Một cơn ác mộng. Cơn ác mộng. Cơn ác mộng. Một cơn ácmộng thực sự tồi tệ!
D: Và anh hoàn toànkhông nhớ bằng cách nào mình về được đến nhà sao?
P: Không. Tôi khôngmuốn biết. Tôi không muốn biết đâu.
D: Được rồi. Vậy làlúc đó anh chỉ nhớ rằng mình vừa trải qua một cơn ác mộng thôi đúng không?
P: Một cơn ác mộng.
D: Được rồi. Nhưng anhcó nghĩ đây là trải nghiệm duy nhất kiểu như vậy mà anh từng gặp phải không?
P: Tôi không muốnbiết. Tôi không muốn đâu. Tôi không muốn biết.
D: Được rồi. Không saocả. Anh không cần phải trả lời đâu. Anh đã làm rất tốt rồi.
Tôi đang chuẩn bị đưaanh quay trở lại trạng thái tỉnh táo, nhưng dường như vẫn còn sót lại một điềugì đó. Anh đã cắt ngang lời tôi.
P: Thông điệp. Hãy nhớlấy.
D: Điều anh được dặnlà phải nhớ lấy là gì vậy?
P: Hãy nhớ. Các thôngđiệp. Hãy nhớ lấy. Nhớ lấy. Đó chính là manh mối. Hãy nhớ lấy.
D: Ý anh là sao?
P: Tôi không biết nữa.
D: Anh có nghĩ họ muốnanh ghi nhớ thông điệp đó, và quên hết tất cả những phần còn lại đi không?
P: Sẽ còn nhiều điềusắp tới nữa. Hãy nhớ lấy. Sẽ còn nhiều điều nữa xảy đến. Nhớ chứ?
D: Ý anh là sao cơ?
P: Hãy nhớ lấy. Sẽ cònnhiều điều tới nữa. Nhiều hơn. Nhiều hơn nữa.
D: Là nguồn thông tintri thức hay là cái gì anh?
P: Sự vui vẻ.
D: Nhiều niềm vui hơnsao? Có phải anh vừa nói vậy không?
P: Đó là những gì họnói. Chứ không phải lời của tôi.
D: (Cười) Anhnghĩ họ có ý gì khi nói vậy?
P: (Thở dài mộttiếng thật lớn, rồi nói khẽ) Tôi biết chứ. Sẽ còn nhiều điều sắp tới.
D: Được rồi. Tôi thấyanh đã làm thực sự rất tuyệt vời. Và tôi rất trân trọng việc anh đã chia sẻtrải nghiệm này với tôi.
Tôi đã đưa ra nhữnglời ám thị giúp anh thư giãn và ổn định tâm lý để chuyện này không làm anh bậntâm nữa, rồi đưa anh thoát khỏi trạng thái thôi miên. Sau đó, anh ngồi dậy bênmép giường và bắt đầu bàn luận về những mảnh ghép hình ảnh còn sót lại trong kýức của mình. Tôi luôn khuyến khích các thân chủ làm điều này, bởi tôi biếtnhững hình ảnh đó sẽ phai nhạt rất nhanh, tựa như những ký ức vụn vặt của mộtgiấc mơ ngay khi ta vừa tỉnh giấc.
D: Vậy anh không nghĩđó là một con cú có thật sao?
P: Tôi cũng không biếttại sao mình lại nghĩ thế nữa. Cô hỏi tôi và tôi có cảm giác như nó không phảilà thật.
D: Nhưng chính chitiết đó đã kích ngòi cho toàn bộ trải nghiệm này đúng không?
P: Không, đó chỉ làmàn hình che mắt thôi. Nó bao phủ lên mọi chuyện. Nó tạo ra một điểm nhìn tậptrung. Tôi không biết tại sao điều đó lại quan trọng, nhưng có cái gì đó ở chitiết này cho phép tâm thức tỉnh táo bám chấp vào, thay vì đối diện với một khoảngtrống vô định. Nó cung cấp một cái gì đó trung lập để ta tập trung vào. Một thứgì đó vô hại hoặc không mang tính đe dọa.
D: Một thứ gì đó rấtđỗi bình thường trong thế giới của anh, có thể nói là như vậy. Dù rằng việc mộtcon cú lao sầm vào ô tô thì cũng hơi kỳ quặc.
P: Nó không hề lao sầmvào. Nó đơn thuần là bay thẳng dọc theo con đường. Nó đã dọa tôi sợ phát khiếp.
D: Và chính điều đó đãgiúp anh tập trung vào nó thay vì những chuyện xảy ra sau đó. Anh có nhớ làmcách nào mình về được đến nhà đêm hôm ấy không?
P: Tôi không biết mìnhcó nhớ hay không nữa. Hôm nay thì tôi không nhớ nổi rồi.
D: Dĩ nhiên rồi,chuyện đó xảy ra từ 10 năm trước rồi mà. Nhưng ngoại trừ giấc mơ kỳ lạ kia, anhvốn không hề nhớ bất cứ điều gì về chuyện này.
P: Đúng vậy. Nhưng giờthì tôi nhớ rồi. Cảm giác có chút gì đó quen thuộc mơ hồ. Bây giờ nó mang lạicảm giác của một ký ức hơn là một trải nghiệm mới tinh.
D: Đó là cách tốt nhấtđể đối diện với nó, hãy xem nó như một ký ức để nó không làm anh bận lòng nữa.Chà, tôi không biết liệu anh còn trải qua trải nghiệm nào giống như vậy nữakhông, hay đó là lần duy nhất.
P: Tôi không biết nữa.Tôi nghĩ lúc này mình không muốn biết thêm gì nữa đâu. Ít nhất là trong mộtthời gian tới.
D: Có một khoảnh khắcanh đã rất giận dữ. Dường như đó là vì anh biết rõ những gì họ sắp sửa làm.
P: Vâng, tôi đã biếtđấy.
D: Làm sao anh biếtđược?
P: Tôi không biết. Tựdưng tôi biết thôi. Tôi đoán tôi tức giận là vì tôi không muốn cái thực tại nhỏbé của mình bị xáo trộn. Tôi đã mất — cái gì cơ chứ, 21 năm cuộc đời để địnhhình xem thực tại của mình là gì, vậy mà giờ đây mọi thứ sắp sửa bị đảo lộnhoàn toàn. Và tôi không hề muốn điều đó.
D: Hóa ra cơn giận dữbắt nguồn từ đó.
P: Đúng vậy, tôi khôngmuốn thay đổi thực tại của mình.
D: Nhưng bằng cách nàođó anh biết họ sắp làm một điều gì đó.
P: Tôi đoán là tôi đãbiết. Tôi không rõ là mình biết từ trước hay là… có thể họ đang truyền đạtvào trong tâm trí tôi. Nhưng về mặt trực giác, tôi biết rõ chuyện gì đang diễnra. Tôi gần như đã có cảm giác kiểu: “Không phải lúc này, còn quá sớm. Tôikhông muốn làm chuyện này bây giờ.” Giống như ở một tầng thứ nào đó, tôibiết chuyện này rồi sẽ xảy ra, nhưng tôi cảm thấy mình chưa sẵn sàng. Tôi tứcgiận vì thực tại của tôi đã được an bài. Tôi đã tự đúc kết được khá rõ ràng vềcái gọi là cuộc sống, và tôi không muốn thay đổi nó. — Tôi còn nhớ một đoạnkhác sau phần con bọ ngựa, sau cuộc phẫu thuật hay đại loại thế. Tôi đã đi lênphòng điều khiển. Giống như họ đang nói với tôi rằng: “Được rồi, công việcxong rồi. Giờ anh có thể thoải mái tận hưởng một chút.” Và tôi đã khôngdám chắc liệu có phải ngay cả toàn bộ cái con tàu chết tiệt này cũng là mộtsinh vật sống hay không. Không có ranh giới phân biệt giữa máy móc và nhữngthực thể sống. Bằng cách nào đó tôi đã đánh mất cái thực tại cũ, và tôi khôngthể nhận thức được sự khác biệt nữa. Làm sao lại có thể tồn tại một cỗ máy cósự sống cơ chứ? Và rồi tôi nghĩ: “Mẹ kiếp, có khi cả con tàu này đang sốngthật.” Và điều đó làm tôi lo sốt vó. Tôi bắt đầu thấy sợ. Tôi nghĩ có khicái thứ đó… con tàu đó biết tôi đang đứng trên người nó. Có lẽ nó biết rõ tôiđang đứng trên mình nó.
D: Tôi có thể hiểu ýanh. Cảm giác đó chắc chắn là rất rợn tóc gáy.
P: Đó là một cảm giácchẳng dễ chịu chút nào. Tôi không biết liệu nó có thực sự sống hay không. Nhưngtôi biết rằng trong một khoảnh khắc ở đó, ý nghĩ ấy đã thực sự làm tôi bấnloạn.
Buổi thôi miên nàydường như đã làm Phil bối rối và bất an. Ngay cả sau một tiếng đồng hồ ngồithảo luận, anh trông vẫn có vẻ kích động khi chúng tôi chia tay. Đó là một hệtư tưởng quá khó để chấp nhận, và rõ ràng anh đang gặp rắc rối trong việc phântích nó ở nhiều tầng mức khác nhau. Tôi không nghĩ anh sẽ muốn thử lại bất cứđiều gì tương tự như thế này thêm một lần nào nữa. Nguồn thông tin này làm anhbận tâm hơn bất kỳ ca làm việc nào trước đây giữa chúng tôi. Tôi thậm chí đãước giá như chúng tôi đừng khơi gợi lại chuyện này, nhưng đó lại là ý muốn củaanh. Tôi cảm giác anh sẽ muốn để nó yên và không bao giờ chạm tới kiểu chủ đềnày nữa. Nhưng tôi đã lầm. Trí tò mò của anh rốt cuộc còn mạnh mẽ hơn cả nỗi ghê sợ.
