Thường thì khi cửa thang máy mở ra,Phil sẽ không nhìn thấy Ba Ngọn Tháp như mọi khi. Thay vào đó là những khungcảnh hoàn toàn xa lạ. Chẳng ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếptheo cả. Buổi thôi miên dưới đây là một ví dụ điển hình:
P: Nơi này là khu vực đặc biệt dànhriêng cho các phái đoàn ngoại giao đến từ các hành tinh khác khi họ đặt chântới Trái Đất. Đây chính là trạm trung chuyển cho các chuyến bay đi và đến hànhtinh này. Ngay phía trước chúng ta là biểu tượng của sự hợp nhất, một biểutượng mà cả vùng vũ trụ này ai ai cũng công nhận.
Tôi hỏi liệu khi tỉnh dậy, anh ấy cóthể vẽ lại biểu tượng đó không. Phil trả lời rằng việc đó cực kỳ khó, vì nókhông phải là một bức hình hay một thiết kế phẳng hai chiều thông thường. Nó làmột thực thể được cảm nhận trong không gian bốn chiều.
D: Vậy nghĩa là biểu tượng đó giốngnhư một dạng tần số rung động hơn đúng không?
P: Cô quan sát sắc sảo lắm, vì đóchính xác là tầng ý nghĩa mà biểu tượng này biểu thị. Nếu giải thích theo cáchhiểu của người Trái Đất, thì nó giống như một ngọn hải đăng của lòng trungthành — dịch sang ngôn ngữ này thì là — biểu tượng của Liên minh các nền vănminh tiên tiến. Đây là nơi các chủng tộc cùng bắt tay lập liên minh để thúc đẩytiến trình giáo dục về tinh thần và đạo đức cho chính thần dân của họ.
D: Tại sao chúng ta lại đến nơi này?
P: Khi làm việc với những dạng nănglượng như thế này, thường chẳng có động cơ hay lý do cụ thể, cố định nào cả.Đơn giản là vì chúng ta cần một ví dụ trực quan, nên hệ thống hiển thị chochúng ta thấy thôi. Trong trường hợp này, không có một yếu tố đặc biệt nào chỉđịnh rằng nơi đây bắt buộc phải là nơi chúng ta đặt chân đến. Nói cách khác,chúng tôi không bao giờ biết chắc được mình sẽ ở đâu một khi thang máy dừnglại.
D: Anh nói là họ đang đến và đi liêntục sao? Tôi đang hình dung ra một cái ga tàu, một bến xe, hay một cảng hàngkhông sân bay gì đó. Có giống như vậy không?
P: Đây là khu vực chào mừng và chuẩnbị, nơi các thành viên hoàng gia của các hành tinh khác được tiếp đón và cửhành các nghi thức xã giao trang trọng đúng với cương vị của họ. Sau khi hoàntất thủ tục đón tiếp, họ mới di chuyển đến những nơi cần đến — chẳng hạn nhưcác cơ sở thương mại, chính phủ hoặc các trung tâm nghiên cứu khoa học. Để côdễ hình dung sự khác biệt: một nguyên thủ quốc gia khi đến thủ đô Washingtoncủa các bạn thì không thể đi bằng tàu điện ngầm được. Tổng thống của các bạncũng không đời nào ra đón một vị khách quý tại trạm tàu điện hay bằng xe taxi.Người ta phải tổ chức nghi lễ cực kỳ long trọng để đón tiếp một người nắm giữvị thế như tổng thống của một quốc gia khác. Vì vậy, nơi này chính là biểutrưng cho những loạt đại bác chào mừng, cho những nghi thức trang nghiêm baoquanh một buổi đón tiếp ngoại giao. Đơn giản thì đây là một không gian lý tưởngnhất, có thừa chỗ để tổ chức những buổi đưa đón các phái đoàn nghị viên với quymô lớn.
D: Cái trạm trung chuyển này nằmtrên một hành tinh cụ thể nào đó đúng không anh?
P: Đúng vậy, nó nằm ngay trên hànhtinh này. Tại một địa điểm nhất định của hành tinh này. Việc lựa chọn vị trí đểđặt các khu vực đón tiếp ở đây cũng được tính toán dựa trên những yếu tố tươngtự như cách người ta làm ở các nơi khác trong vũ trụ thôi.
D: Anh cứ liên tục dùng từ"hành tinh này". Ý anh không phải là Trái Đất của chúng ta chứ?
P: Chính xác là như vậy. Ở đây chúngta đang gặp chút rào cản về mặt ngôn từ để định vị, bởi vì chúng ta đang nói vềhai thực tại diễn ra song song, nơi mà thực chất chúng ta đang hiện diện ở cảhai cùng một lúc. Vì vậy, tôi sẽ phân định lại cho rõ ràng hơn.
D: Vậy hành tinh mà chúng ta đangnói tới đó, anh có biết nó nằm ở khoảng nào trong vũ trụ không?
P: Cô hãy thử tưởng tượng mình đangđứng từ trên cao nhìn xuống toàn cảnh dải Ngân Hà. Từ góc nhìn của cô, cáinhánh xoắn ốc chứa hệ mặt trời của chúng ta đang nằm ở phía dưới, hơi chếch vềphía trước và bên tay trái. Nếu nhìn từ vị trí đó, hành tinh này sẽ nằm ở hướngphía sau và phía trên vai phải của cô. Nghĩa là khi cô nhìn thẳng xuống dảithiên hà xoắn ốc đang quay theo chiều kim đồng hồ, hành tinh đó sẽ nằm ở hướngngược lại như vậy.
Thú thật là tôi (Dolores) rất khó đểhình dung ra ngay lời mô tả này. Nhưng khi tìm hiểu kỹ lại các tài liệu khoahọc, tôi được biết dải Ngân Hà của chúng ta quả thực là một thiên hà xoắn ốcđược cấu thành từ nhiều nhánh khác nhau. Và rõ ràng, hành tinh kỳ lạ kia nằm ởphía bên kia chiến tuyến của thiên hà, thuộc về một trong những nhánh xoắn ốchoàn toàn khác với chúng ta.
D: Hành tinh này có điều gì đặc biệtkhông mà lại được chọn làm trạm trung chuyển như vậy?
P: Nó cũng chỉ là một hành tinh bìnhthường trong số rất nhiều hành tinh khác thôi. Mỗi hành tinh đều sẽ có một khuvực riêng được quy hoạch làm nơi đưa đón và trung chuyển thế này. Đây khôngphải là hành tinh trung tâm của vùng, mà đơn giản chỉ là một trong số vô vàntrạm đón tiếp rải rác trên các hành tinh khác nhau.
D: Vậy nghĩa là tất cả các hành tinhthuộc về khối…ta nên gọi là gì nhỉ, một liên bang hay đại loại thế chứ? — tấtcả họ đều dùng chung một biểu tượng hợp nhất kia sao?
P: Cách dịch nghĩa đó của cô là sátvới thực tế nhất có thể rồi đấy.
D: Và các phái đoàn ngoại giao nàysẽ đi lại giữa các hành tinh thuộc liên minh đó?
P: Chính xác. Họ sinh sống dựa trêntinh thần hỗ trợ và tin tưởng lẫn nhau. Bản chất của họ không giống như conngười các bạn, bởi đây là những nền văn minh cực kỳ ôn hòa. Họ không bao giờphải sống trong nỗi sợ bị các hành tinh láng giềng tấn công, vì họ đã tiến hóavượt xa cái ngưỡng mà ở đó người ta còn dùng đến bạo lực — đặc biệt là nhữnghành vi bạo lực có chủ đích.
D: Có phải vì lý do đó mà Trái Đấtcủa chúng ta vẫn chưa được nhận vào liên minh này không?
P: Thực ra cái liên minh này mang tínhchất cục bộ theo vùng nhiều hơn. Cô cứ tưởng tượng nó giống như những nhà hàngxóm trong cùng khu phố bắt tay lập hội với nhau vậy. Trái Đất không được xem làhàng xóm vì khoảng cách từ các bạn đến vùng này là quá xa xôi.
D: Nghe qua thì khá giống mô hìnhLiên Hợp Quốc của chúng ta nhỉ?
P: Một phép so sánh cực kỳ chuẩn xác,có điều đây là ở quy mô cấp hành tinh.
D: Vậy các vị nghị viên này thườnglàm gì khi họ đến các hành tinh khác nhau?
P: Như đã nói, hoạt động trao đổi vàgiao thương diễn ra rất mạnh mẽ trên nhiều lĩnh vực. Chẳng hạn như trong cộngđồng khoa học, mọi thông tin đều được chia sẻ một cách hoàn toàn tự do. Việcnày giống như các nhà khoa học của các bạn đi từ nước này sang nước khác đểchia sẻ các phát kiến mới vậy. Thể chế chính trị điều hành các chủng tộc nàythực ra cũng không quá khác biệt so với một vài mô hình chính phủ trên TráiĐất. Tuy nhiên, nó có xu hướng giống với mô hình quản trị kiểu bộ tộc hội đồnghơn là nền dân chủ kiểu phương Tây của các bạn.
D: Tôi lại cứ nghĩ họ giống như cácđại sứ ngoại giao cơ — kiểu người mang thông tin hoặc sản vật về cho hành tinhcủa mình. Nhưng vì là các nhà khoa học, họ sẽ có lượng tri thức sâu rộng hơnmột đại sứ thông thường rất nhiều. Và tất cả bọn họ đều sẵn sàng chia sẻ nhữngphát hiện mới này sao?
P: Đúng vậy. Họ đồng lòng hợp táctrong rất nhiều lĩnh vực và dự án nhằm thúc đẩy nền văn minh của nhau cùng tiếnlên.
D: Đó thực sự là điều mà Trái Đấtchúng tôi luôn ao ước, nhưng ngặt nỗi ở đây lại có quá nhiều sự đố kỵ và giấugiếm xung quanh các phát minh. Các nhà lãnh đạo lúc nào cũng chỉ muốn giữ khưkhư những thành tựu đó cho riêng quốc gia của mình thôi.
P: Ở hành tinh Trái Đất của các bạn,mọi thứ bị chi phối quá nặng nề bởi động cơ lợi nhuận — điều hoàn toàn khôngtồn tại trong hệ thống mà chúng ta đang nói đến. Ở thế giới đó, người ta khôngcó nhu cầu đánh bóng tên tuổi hay thu vén cho cá nhân, thế nên mọi phát kiếnmới mặc nhiên là tài sản chung của tất cả mọi người. Ngay từ khi một ý tưởngđược khai phá, khái niệm “mưu cầu lợi ích riêng” chưa bao giờ xuấthiện trong tâm trí họ. Chính vì vậy, họ chẳng cần phải giữ bí mật, chẳng cầndìm hàng nhau, cũng không có chỗ cho những sự đố kỵ bè phái trong giới chuyênmôn như ở Trái Đất.
D: Đó chính là vấn đề cốt lõi củachúng tôi. Ở đây, người ta luôn phải canh chừng và giấu giếm mọi thứ như một bímật tuyệt mật. Nhất là vì tri thức ở Trái Đất thường bị đổ dồn vào việc pháttriển vũ khí và phục vụ cho mục đích quốc phòng. Còn những cư dân ở đó thì hoàntoàn không có nhu cầu này, ý anh là vậy đúng không?
P: Chính xác là như vậy. Ở đó khôngcó ngành công nghiệp quốc phòng, và cũng chẳng có sự cạnh tranh. Khái niệm"đua tranh" là thứ hoàn toàn xa lạ trong nền văn minh của họ.
D: Nghĩa là họ luôn tư duy vì cáichung, luôn nghĩ xem làm thế nào để tất cả mọi người cùng được hưởng lợi từnhững gì họ tìm ra?
P: Đúng vậy. Họ nghiên cứu và làmviệc với tâm niệm duy nhất: cống hiến và chia sẻ thành quả đó cho đồng loại.
D: Tư tưởng này quả thực là quá xaxỉ và “ngoài hành tinh” đối với Trái Đất, bởi vì con người ở đây luônsống trong nỗi sợ hãi lẫn nhau giữa các chính phủ và các sắc dân.
P: Thế nhưng, việc hiện thực hóa lýtưởng này thực ra lại dễ dàng đến không tưởng, chỉ cần con người biết nghĩ chongười khác như nghĩ cho chính bản thân mình.
D: Nhưng tôi e là chúng tôi còn cáchcái đích đó một khoảng xa lắm.
P: Không xa như cô nghĩ đâu. Hiện tại,đang có rất nhiều người trên hành tinh của cô âm thầm làm việc để đưa tư tưởngnày ra ánh sáng và biến nó thành hành động thực tế. Họ đang sống làm gương đểnhững người xung quanh có thể nhìn thấy, thấu hiểu và dần đón nhận lối sống nàyvào cuộc đời mình.
D: Tôi cứ nghĩ là các thực thể ngoàiTrái Đất đang cố gắng truyền bá những tư tưởng này cho con người chứ. Có phải ýanh là vậy không?
P: Sứ mệnh này không hẳn là sự cứu rỗitừ bên ngoài vũ trụ, mà nó đang diễn ra ngay tại lòng đất mẹ Trái Đất. Chínhnhững con người bình thường và cả những starseed đã chọn đầu thai xuống đây vớitâm nguyện nâng cao tầng tâm thức của Trái Đất. Họ đang dùng chính cuộc sốngcủa mình để làm minh chứng sống động cho những lý tưởng này. Những điều nàykhông cần phải ra rả giải thích bằng lời, chỉ cần sống trọn vẹn với nó là đã tựlan tỏa rồi.
D: Nhưng tôi thấy dường như khi họđến Trái Đất, họ rất dễ bị cuốn vào cái vòng xoáy mà chúng tôi gọi là"cuộc đua khốc liệt của cơm áo gạo tiền". Từ việc cạnh tranh để mưusinh cho đến đủ thứ áp lực đi kèm. Bởi vì một khi đã sống ở đây, họ buộc phảicó tiền, có thức ăn, họ phải lao vào cuộc chiến giành giật đó dù muốn haykhông, chỉ để tồn tại.
P: Đúng vậy, thực tại này là một cúsốc và gây áp lực rất lớn cho nhiều linh hồn khi đầu thai xuống đây. Tuy nhiên,hãy xem đó như một bài kiểm tra sinh tồn để tôi luyện và làm sâu sắc hơn lýtưởng của những người đến đây mang sứ mệnh thức tỉnh đồng loại. Qua đó, sẽ cómột sự giao thoa giữa hai luồng tư tưởng: lý tưởng cao đẹp mang tới sẽ được uốnnắn, chuyển hóa sao cho tương thích và vận hành được ngay trong lòng hệ thốngtư duy thực dụng đang thống trị Trái Đất. Bởi vì việc đập tan hoàn toàn nhữngđịnh kiến sẵn có ở đây để thay thế bằng một cái mới toanh là điều không khảthi. Phương án tối ưu hơn nhiều là chuyển hóa từ bên trong — cài cắm những tưtưởng tiến bộ này vào lòng cái cũ, để chúng thẩm thấu và dần thay thế một cáchtự nhiên.
Hiện tại, nhiều người đang bị cuốnvào vòng xoáy tranh đoạt đến mức đánh mất hoàn toàn trách nhiệm với đồng loạixung quanh. Họ dồn toàn bộ tâm sức và năng lượng vào một cái bẫy mang tên"thành công". Đây là một hệ tư tưởng cực kỳ phổ biến và ăn sâu bámrễ, đặc biệt là trong xã hội Mỹ.
D: Vậy nghĩa là việc lao động, kiếmtiền và mưu sinh chân chính hoàn toàn không có gì xấu, miễn là chúng ta khôngbiến nó thành mục đích sống duy nhất, và không bất chấp giẫm đạp lên người khácđể đạt được nó?
P: Chính xác là như vậy. Như người tavẫn thường nói, bất cứ thứ gì thái quá đều không mang lại điều tốt đẹp cho cáichung. Đây cũng là một bài học trực quan cho chính “vật chủ” này(Phil) để anh ấy hiểu sâu hơn lý do tại sao đôi khi mình lại rơi vào những hoàncảnh trớ trêu như hiện tại. Điều này giải thích cho những tư tưởng điên rồ, đingược lại bản ngã mà anh ấy buộc phải đối mặt, chấp nhận và chung sống dưới mộthình thức nào đó.
D: Sống trong thân xác phàm trần màgiữ mình đứng ngoài vòng xoáy đó quả thực là điều cực kỳ nan giải.
P: Chúng ta có thể làm một vài so sánhgiữa thực tại trên Trái Đất với thực tại của các hành tinh khác trong vũ trụ.Có những khái niệm không hề có tiếng nói chung giữa thế giới này và thế giớikhác. Ví dụ, như tôi đã nói, tư duy trục lợi cá nhân kéo theo hệ lụy của nó làlòng tham — không phải chủng tộc hay xã hội nào trong vũ trụ cũng có. Nhưng nóivậy không có nghĩa Trái Đất là nơi duy nhất tồn tại những thói xấu này.
D: Tôi cứ thắc mắc liệu chúng tôi cóphải là “con ghẻ” duy nhất trong vũ trụ này không, ý tôi là kiểu sinhlinh cá biệt ấy. Hóa ra chúng tôi không phải là những kẻ duy nhất chưa tiến hóađến cảnh giới đó sao?
P: Đúng vậy. Có rất nhiều hành tinhtương tự như Trái Đất của các bạn. Thậm chí có những nơi tình trạng còn tồi tệhơn nhiều nếu xét dưới góc độ “quyền sống của sinh linh”. Ở nhiềuhành tinh, nạn nô lệ, sự dã man và chế độ bạo chúa vẫn đang hiện hữu. Trái Đấthoàn toàn không phải là kẻ đội sổ trong cộng đồng cư dân vũ trụ đâu.
D: Vậy các thực thể ngoài Trái Đấtcó tìm cách giúp đỡ những hành tinh tồi tệ đó không?
P: Trong một vài trường hợp, việc canthiệp là bất khả thi. Những hành tinh đó đã trượt dài và thoái hóa đến mức mọinỗ lực giúp đỡ đều bị coi là sự can thiệp thô bạo và sẽ bị đáp trả bằng sự thùđịch dữ dội. Do đó, với những trường hợp như vậy, tốt nhất là cứ để họ tự tiếnhóa theo tiến trình tự nhiên của mình, cho đến thời điểm chín muồi mới bắt đầutruyền tải dòng năng lượng nhận thức mở rộng vào chủng tộc của họ — giống nhưnhững gì đang được triển khai trên hành tinh của các bạn lúc này.
D: Rồi cuối cùng họ cũng sẽ tiến hóađi lên chứ?
P: Ai cũng hy vọng như vậy; thế nhưng,trong biên niên sử của vũ trụ, chuyện một hành tinh hoàn toàn xóa sổ chính mìnhkhông phải là hiếm. Họ tự hủy diệt đến mức theo nghĩa đen là không còn một mảnhđất vật lý nào tồn tại. Trong trường hợp của Trái Đất, nếu thảm họa hạt nhân —thứ mà đôi khi các bạn dự đoán — có xảy ra đi chăng nữa, thì khả năng cao làhành tinh này chỉ bị biến dạng chứ không đến mức nổ tung thành trăm mảnh. Tuynhiên, lịch sử vũ trụ đã từng chứng kiến những tiền lệ như vậy. Chuyện các hànhtinh tự hủy diệt dữ dội đến mức vỡ vụn và biến mất vào không gian, không cònlại gì ngoài những mảnh thiên thạch vỡ vụn là điều hoàn toàn có thật. Khi đó,không còn bất cứ dấu vết vật lý nào lưu lại về việc một chủng tộc từng tồn tại,sự hủy diệt là tuyệt đối và trọn vẹn.
D: Dĩ nhiên là phần hồn của các sinhlinh đó vẫn sẽ tái sinh và tồn tại đúng không? Bởi vì ngay cả một sự hủy diệtkhủng khiếp như thế cũng không thể tiêu diệt được linh hồn hay tâm thức.
P: Đúng vậy. Có điều sẽ chẳng còn mộtchứng tích vật chất nào để nhớ về nền văn minh đó nữa. Không còn gì để hoàiniệm cả.
D: Vậy còn những nền văn minh rơivào tình trạng tồi tệ như thế, liệu ban đầu họ có được “gieo mầm sựsống” giống như cách chúng tôi đã được gieo mầm không?
P: Có thể nói rằng mọi sự sống, dướihình thức này hay hình thức khác, đều đã được gieo mầm ngay từ thuở khai thiênlập địa cho đến tận cùng của thời gian.
D: Trước đây anh từng nói với tôirằng thông thường sự sống không được phép tự tiến hóa hoàn toàn hoang dã theo ýmuốn của nó. Đó là lý do vì sao các đấng tạo hóa phải gieo mầm và định hướngcho các hành tinh; điều đó có đúng không?
P: Nhận định này không hoàn toàn đúngtrong mọi trường hợp, bởi vì có những dạng sống hoặc nền văn minh khi mới bắtđầu cần rất ít sự giám sát so với những nơi khác. Có rất nhiều dạng sống vốn đãlà bản địa của một số hành tinh rồi. Việc định nghĩa thế nào là “bảnđịa” thực chất chỉ mang tính — chúng tôi đang tìm từ thích hợp — tínhtương đối mà thôi.
D: Vậy nếu các hành tinh tồi tệ kiacũng được gieo mầm giống như chúng tôi, cũng được khởi đầu với những lý tưởngcao đẹp như thế, thì tại sao họ lại trượt dài vào trạng thái tiêu cực đến vậy?
P: Họ cũng vấp ngã bởi chính những sailầm mà Trái Đất đang phạm phải. Hành tinh này chẳng phải là cá biệt, nó chỉ đơngiản là đang đi qua chặng đường hiện tại thông qua vô số tai nạn và sự sa ngãtương tự như những gì từng xảy ra với các thế giới khác. Đây không phải là mộttiến trình phổ biến hay mặc nhiên, nó không phải là quy luật chung của vũ trụ,nhưng cũng không hẳn là chuyện hiếm gặp. Chỉ là phần lớn các hành tinh kháckhông phải trải qua kiểu tiến hóa trầy trật như thế này thôi.
D: Tôi cảm giác như các hành tinhtiến hóa hoàn toàn tương đồng với hành trình của một linh hồn con người vậy.Chúng ta đều từng trải qua những kiếp sống tiền kiếp rất thấp kém, ích kỷ, rồimới học cách tiến hóa để vượt lên trên những điều đó. Có vẻ như các hành tinhcũng vận hành theo cách y hệt, chỉ là ở một quy mô vĩ đại hơn. Phép so sánh nàycó đúng không anh?
P: Các hành tinh tiến hóa được là nhờvào các linh hồn, và sự tiến hóa của một hành tinh đơn thuần chỉ là tấm gươngphản chiếu tiến trình tiến hóa của tâm thức. Bởi vì tâm linh mới là thực tạiđích thực, còn thế giới vật chất chỉ là cái bóng phản chiếu những gì đang diễnra trong thế giới tinh thần mà thôi.
D: Và những gì đang diễn ra ở thếgiới vật lý này chính là do các linh hồn đang trú ngụ trong cơ thể con ngườitại hành tinh đó tác động vào, từ đó nâng tầm toàn bộ cục diện lên. Nó giốngnhư một dạng “Tâm thức toàn hành tinh” đúng không?
P: Hoàn toàn chính xác.
