Khi bắt đầu buổi thôimiên tiếp theo, linh hồn Phil bước ra khỏi một chiếc thang máy trong tâm thứcvà nhìn thấy một dãy tinh thể khổng lồ. Anh xin dừng lại một lát để hấp thụnguồn năng lượng mạnh mẽ đang xoáy quanh mình nhằm làm sạch kênh truyền dẫn tínhiệu. Sau đó, tôi bắt đầu đặt câu hỏi:

D: Chúng ta đang theomột câu chuyện dài kỳ. Đây là câu chuyện mà chính các anh ở thế giới tâm linhđã chủ động muốn tôi viết ra — câu chuyện về hành trình gieo mầm sự sống trênTrái Đất. Anh có nhớ chúng ta đang nói đến đâu không?

P: Thật ra, dự án nàykhông phải hoàn toàn do chúng tôi khởi xướng đâu. Đây chính là công trìnhnghiên cứu và sáng tạo mà linh hồn của chính bạn (Dolores) đã lên kế hoạch từtrước khi đầu thai, và chúng tôi chỉ đồng ý tham gia hỗ trợ bạn thực hiện nó màthôi.

Đó quả là một ý nghĩkỳ lạ. Bản thân tôi chắc chắn chưa từng có ý thức yêu cầu một nhiệm vụ như vậy.Nhưng điều này càng làm nổi bật một thực tế là: không phải lúc nào ý thức củachúng ta cũng biết được những bản thể khác bên trong mình đang làm gì. Các bảnthể sâu thẳm đó rõ ràng chẳng cần đến sự cho phép của cái ý thức tỉnh táo này.Nhưng vì tôi thực sự thích viết về những chủ đề phi thường này, nên ý tưởng đócũng không làm tôi bận lòng.

D: Trong buổi hômtrước, anh có nói khi mầm sống Trái Đất phát triển đến một giới hạn và khôngthể tự tiến hóa thêm được nữa, các sinh mệnh vũ trụ đã phải phối giống vớinhững loài động vật bản địa ở đây. Mục đích là để truyền nguồn gen cao cấp vào,giúp chúng lột xác thành loài người có trí thông minh. Tôi hiểu như vậy đã đúngchưa?

P: Hoàn toàn chính xác.

D: Được rồi, chúng tađi tiếp nhé. Cuộc phối giống này diễn ra theo cách giao phối vật lý tự nhiên,hay được thực hiện nhân tạo trong phòng thí nghiệm?

P: Đây là một sự hòatrộn vật lý thực sự giữa hai nguồn gen. Chúng tôi muốn làm rõ rằng ban đầu họđã dùng phương pháp mà các bạn gọi là thụ tinh nhân tạo. Bởi vì các hạt giốngđược đưa vào cơ thể bằng các quy trình phẫu thuật. Việc này là bắt buộc vì loàiđộng vật thời bấy giờ sẽ trở nên cực kỳ hung dữ và điên cuồng do nỗi sợ hãichiếm hữu.

D: Họ chỉ tập trungvào một vài loài động vật nhất định, hay đã thử nghiệm trên nhiều loài khácnhau?

P: Họ chỉ lọc ra nhữngloài vật nào có cấu trúc cơ thể tiềm năng nhất, có khả năng sinh ra đời contiến hóa thành hình người theo đúng kỳ vọng. Loài nào đáp ứng tốt nhất các tiêuchuẩn này mới được chọn để nhân giống rộng rãi.

D: Ban đầu việc cấygen này được làm rầm rộ trên quy mô lớn, hay chỉ làm thử nghiệm nhỏ lẻ?

P: Câu hỏi này đòi hỏimột lượng thông tin rất chuyên sâu và phức tạp, chúng tôi chưa được phép tiếtlộ vào lúc này.

D: Ý tôi là, ban đầuhọ làm trên khắp thế giới hay chỉ thí nghiệm trên một vài nhóm động vật ở mộtvùng cố định thôi?

P: Ban đầu họ chỉ làmthí nghiệm trên một vài nhóm nhỏ, sau đó mới nhân rộng ra nhiều nơi.

D: Tôi đang cố hìnhdung xem bối cảnh lúc đó thế nào. Trong suốt thời gian theo dõi đó, những convật thí nghiệm này có bị nhốt lại một chỗ không?

P: Chắc chắn là nhữngloài thú đó chẳng thích thú gì với việc bị con người dòm ngó rồi. Bạn nghĩ đúngđấy, họ không hề nuôi nhốt chúng.

D: Vậy là chúng khôngbị giam giữ hay hạn chế tự do bằng bất kỳ cách nào?

P: Hoàn toàn không. Họđể chúng sống tự nhiên trong môi trường.

Cóvẻ như sau khi cuộc phối giống diễn ra để cấy ghép trí thông minh, những sinhvật thực nghiệm này đã được trông nom và chăm sóc cẩn thận trong suốt quá trìnhchúng lớn lên và tiến hóa. Theo dòng thời gian của chúng ta, toàn bộ tiến trìnhnày chắc chắn phải ngốn một lượng thời gian khổng lồ để những loài động vật đócó thể lột xác thành người nguyên thủy. Nhiệm vụ hay công việc của nhóm sinhmệnh này dường như là theo dõi và bảo vệ chủng loài đang trong giai đoạn chuyểnmình này. Chiều dài thời gian đằng đẵng đó rõ ràng chẳng có nghĩa lý gì đối vớihọ. Nếu họ cũng có vòng đời giống như chúng ta, thì có lẽ phải mất đến hàng baonhiêu thế hệ của chủng tộc họ thay phiên nhau “trực chiến” trên hànhtinh này. Anh ấy nói rằng họ vẫn giữ liên lạc liên tục với quê hương gốc củamình. Đối với tôi, việc này giống như một công việc mưu sinh của họ vậy, bởikết quả cuối cùng nằm ở tương lai quá xa xôi để có thể mang một ý nghĩa cá nhânnào đó với họ.

D: Những thực thể nàycó từng tiếp xúc hay sinh sống cùng với cư dân bản địa không?

P: Đã từng có những cuộcghé thăm mà dưới góc nhìn của người nguyên thủy thời đó, chúng vô cùng sâu sắc,sâu sắc đến mức họ ngỡ như mình vừa được diện kiến một vị thần. Họ được truyềnthụ những khái niệm phù hợp với nhận thức của thời đại đó, những điều kíchthích tư duy của những con người nguyên thủy này. Nó khiến họ phải trăn trở vềnhững điều mà bình thường, suốt cả cuộc đời họ sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới. Cóthể nói, họ đã được gợi mở, được trao cho những “chất liệu” để suyngẫm về vị trí của mình trong vũ trụ cũng như vai trò của họ trong kế hoạchtổng thể này. Tuy nhiên, không có một ghi chép bằng văn bản nào về các sự kiệnđó để làm bằng chứng củng cố cho niềm tin của bạn cả.

Có rất nhiều truyềnthuyết được truyền lại từ các cổ dân về những thực thể phi thường như Osirishay Quetzalcoatl, những vị được cho là các vị thần đã đến với các bộ lạc đểgiúp đỡ họ. Một vài trong số đó được tôn thờ như những đấng tối cao. Tôi đã hỏivề điều này.

P: Những gì chúng tôiđang kể ở đây là các sự kiện diễn ra từ trước thời kỳ bạn vừa nói rất lâu.Những nhân vật bạn vừa nhắc đến không hẳn là thần thánh, mà họ là những cá nhânđược khai sáng nhờ tiếp xúc với các “vị thần” (xin được để trong ngoặckép). Vào thời đó, khi một ai đó đảm nhận vai trò truyền dạy khối kiến thức ởtầm mức này, người ta thường coi họ là một vị ngôn sứ, hoặc một người có khảnăng kết nối trực tiếp với Thần linh. Từ đó, người đời tôn sùng và nâng vị thếcủa người đó lên không khác gì một vị thần. Theo góc nhìn của chúng tôi, họ đơnthuần là những cá nhân có sự kết nối và hòa hợp sâu sắc với năng lượng củachính mình cũng như nguồn năng lượng trong khắp vũ trụ. Bất kỳ ai đạt đến sựhòa hợp năng lượng đó đều có thể trở nên vượt trội và cao quý hơn hẳn nhữngngười xung quanh. Chúng tôi gọi họ là những người truyền dẫn năng lượng.

D: Theo các truyềnthuyết, tôi tin rằng những nhân vật đó (như Osiris, Quetzalcoatl, v.v.) đượcthế hệ sau nghĩ là những người đến từ ngoài không gian, xuống sống cùng các bộlạc để dạy dỗ họ.

P: Không phải là chuyệnđó chưa từng xảy ra, nhưng chúng tôi không đồng tình rằng những nhân vật cụ thểnày thuộc nhóm đó. Như đã nói, họ là những sứ giả, những người truyền tải chânlý và năng lượng. Thực tế đã có rất nhiều trường hợp các thực thể từ các cõigiới khác đến sống cùng con người, dù chỉ trong một thời gian ngắn, để hỗ trợvà giáo dục họ theo những cách thức phù hợp với thời kỳ đó. Nhiều người thời ấybiết rõ danh tính thật của các vị này, nhưng phần lớn thì không.

Một số trong đó đúnglà những nhà du hành đến từ các hành tinh khác. Nhưng số khác lại đơn giản làđến từ các cảnh giới tồn tại khác, chứ không nhất thiết là từ một hành tinh vậtlý nào. Bởi vì có rất nhiều cảnh giới tồn tại không mang hình thái vật chất. Dođó, việc họ đến từ một nơi khác là hoàn toàn khả thi, dù họ không thể dùng ngôntừ để mô tả chính xác nơi đó nằm ở đâu. Ở các chiều không gian khác, khái niệmvề “phương hướng” không hề tồn tại. Đó là khái niệm của không gian bachiều, và nó sẽ trở nên vô nghĩa khi đưa lên chiều không gian thứ tư hoặc cácchiều cao hơn. Vì vậy, nói rằng nhiều vị khách đơn thuần đến từ các cảnh giớikhác, hạ mình xuống tầng bậc này để hỗ trợ và truyền đạt thông tin, thì sẽchính xác hơn.

D: Vậy những nhân vậtnhư Quetzalcoatl là những con người bằng xương bằng thịt được sinh ra trong bộlạc đó, hay họ đến từ một cảnh giới khác?

P: Một số cá nhân và nhàlãnh đạo thực sự đến từ một cõi trải nghiệm khác. Chúng tôi sẽ không tiết lộdanh tính cụ thể của họ. Lúc này việc đó là không thể và không được phép. Sẽkhông khách quan nếu chúng ta chỉ đích danh một cá nhân nào đó là sứ giả hay ngườikhông thuộc về Trái Đất, vì khi đó, sự chú ý của mọi người sẽ đổ dồn vào cánhân người đó thay vì tập trung vào thông điệp được truyền tải. Hãy hiểu rằng,việc các thực thể này xuất hiện dưới những danh tính như vậy là cần thiết đểthông tin được lan tỏa rộng rãi. Bởi vì nếu một ai đó bắt đầu sứ mệnh này dướidanh nghĩa của một người chủ tiệm tạp hóa chẳng hạn, thì tầm ảnh hưởng của họsẽ bị hạn chế hơn rất nhiều so với những gì mà một vị vua hay người trị vì cóthể tạo ra.

D:Chẳng phải đã có những trường hợp các thực thể này cuối cùng lại trở thành đốitượng được thờ phụng hay sao?

P: Đúng là đã có nhữngcuộc ghé thăm của các đấng tiến hóa cao. Nhưng vai trò của họ đơn thuần chỉ làhỗ trợ, như một người hộ hộ/người chăm dắt. Trong suốt chiều dài lịch sử TráiĐất, ký ức về các thực thể này nhiều lần được hậu thế vô cùng tôn kính. Họ đượcsùng bái, được xem như có bản tính của thần linh và được thần thánh hóa.

Ở các nền văn hóanguyên thủy, đã có rất nhiều lần các sinh mệnh ngoài hành tinh này đến gặp gỡnhững người đứng đầu của một số bộ lạc chọn lọc, những người có khả năng tiếpthu tốt nhất những gì đang diễn ra. Đó phải là những người ít có xu hướng"thần thánh hóa" hay “thiên sứ hóa” cuộc gặp gỡ này nhất;họ có thể nhận thức được đây đơn thuần là một cuộc viếng thăm chứ không phải làsự ban ơn mang tính tâm linh. Các thực thể này sẽ xuất hiện trong nhân dạng conngười, tuy nhiên thực chất họ là những dạng năng lượng được biến hóa giốngngười để tránh gây hoảng sợ.

D:Họ đã truyền thụ những loại thông tin gì cho con người thời đó?

P: Vào thời điểm đó, đãcó rất nhiều cuộc thảo luận về việc nên truyền đạt bao nhiêu thông tin chonhững cá nhân này. Cuối cùng, hội đồng đã quyết định rằng việc nâng cao nhậnthức một cách chậm rãi nhưng đều đặn sẽ phù hợp hơn là dồn dập “bơm"lượng kiến thức từ các vì sao cho những xã hội nguyên thủy này, khiến họ bị quátải.

Vì vậy, thông tin banđầu được giới hạn ở những lĩnh vực rất thực tế và hữu ích, ví dụ như cách háilượm và trồng trọt. Đó là những bài học đầu tiên. Khi các xã hội này phát triểnhơn, người ta thấy rằng có những “người gìn giữ tri thức”, một nhómnhỏ những người hiểu rõ hoàn toàn ý nghĩa của các cuộc viếng thăm này. Sau đó,thông qua việc nâng cao nhận thức dần dần ở những cá nhân này, quy mô các cuộcthảo luận trong mỗi lần viếng thăm mới được mở rộng một cách chậm rãi, cuốicùng tiến tới cả việc giảng giải về vị trí của các thiên thể/tinh tú đối vớihành tinh Trái Đất. Và nhờ thế, sau cùng họ có thể hướng dẫn cho các xã hộinguyên thủy này những kiến thức tiên tiến về thiên văn học.

D:Tại sao việc biết về vị trí của các vì sao lại quan trọng đến thế?

P: Nhiều người ngày nayđều nhận thức được tầm ảnh hưởng của các vì sao đối với các sự kiện của conngười, mà bây giờ gọi là chiêm tinh học. Nhưng vào thời kỳ đó, kiến thức nàyđược hiểu sâu sắc hơn bây giờ rất nhiều và được sử dụng một cách chính xác hơn nhiều.Người ta có thể tính toán được mọi việc bằng cách ghi nhận vị trí của các hànhtinh và các vì sao. Bản chất của các nguồn năng lượng đi vào Trái Đất cho phéphọ dự đoán được bản chất của những sự kiện sắp sửa xảy ra.

D:Còn kỹ năng hay kiến thức nào khác được truyền dạy cho những người này nữakhông?

P: Có rất nhiều lĩnh vựckhác nhau sẵn có vào thời điểm đó. Nhiều lĩnh vực mà theo tiêu chuẩn ngày nay,người ta sẽ thấy kinh ngạc khi một bộ tộc bị coi là “nguyên thủy”(trong ngoặc kép) lại có thể áp dụng được.

Chẳng hạn, họ đã đượcdạy về nha khoa, cách nhổ răng sao cho giảm thiểu đau đớn nhất. Sau khi nhổ ra,chiếc răng hỏng sẽ được xử lý và chữa trị, rồi được cấy lại vào chỗ cũ. Nhờvậy, chiếc răng đó có thể tiếp tục thực hiện chức năng sinh học bình thường củanó. Đây là kỹ thuật mà ở khung thời gian hiện tại, hành tinh của các bạn mớichỉ đang bắt đầu tìm tòi học lại.

D:(Tỏ ra ngạc nhiên) Ý của bạn là đó không phải răng giả, mà là chiếc rănggốc ban đầu sao? Làm thế nào mà họ giảm thiểu được cơn đau vậy?

P: Thời đó cũng như bâygiờ, có rất nhiều loại thảo mộc và thành phần tự nhiên có khả năng làm tê liệtcơn đau khi sử dụng, ví dụ như lá coca và nhiều loại thảo dược khác mà ngày naycác bạn đã biết, chúng cũng tạo ra tác dụng tương tự.

(Chúthích: Coca là một loại cây nhiệt đới mà lá khô của nó là nguồn chiết xuất racocaine, một chất vừa là chất gây nghiện, vừa là một chất gây tê cục bộ).

P: Khối tri thức này vốnchỉ được truyền lại cho một nhóm nhỏ được chọn lọc, để rồi sau khi được đào tạobài bản trong các lĩnh vực này, họ mới truyền dạy lại cho người dân của mình.Có thể bạn sẽ kinh ngạc khi biết rằng vào thời kỳ đó, phẫu thuật tim hở khôngphải là chuyện hiếm gặp ở nhiều nơi. Một dạng thức của việc này,  chúng tôi đang tìm từ ngữ thích hợp, thật khóđể dịch khái niệm này sang ngôn ngữ của bạn. Mục đích ban đầu của việc mổ timlà để sửa chữa và chữa lành, nhưng về sau, thực hành này đã bị biến tướng thànhhủ tục hiến tế người sống. Thế hệ sau không còn nhớ các lý do kỹ thuật/khoa họcđằng sau quy trình này nữa, và qua thời gian, cuộc phẫu thuật bị hạ cấp xuốngthành một nghi lễ tế thần. Việc này khi đó đóng vai trò như một cách xoa dịu cácvị thần do chính họ tưởng tượng ra, nhằm cứu họ khỏi một số phận còn tồi tệ hơncả cái chết. Vì vậy, cái chết (của vật tế) là một cái giá quá rẻ.

D:Khi họ thực hiện ca phẫu thuật tim hở như vậy, làm thế nào họ có thể cầm máuđược? Đây vẫn là một trong những bài toán nan giải ngay cả trong thời đại ngàynay.

P: Một lần nữa, nhữngthành phần tự nhiên mà ngay cả ngày nay các bạn vẫn đang dùng thì thời đó đãđược sử dụng rồi. Các loại thảo mộc dạng bột giúp thúc đẩy quá trình đông máuđã được áp dụng. Bên cạnh đó, việc tác động vào các huyệt vị áp lực cụ thể trêncơ thể có thể kiểm soát việc chảy máu bằng cách hạn chế lưu lượng máu đến vùngchỉ định.

D:Họ có kiểm soát được tình trạng nhiễm trùng bằng cách này không?

P: Qua việc bấm huyệtthì không.

D:Ý tôi là, thông qua việc dùng thảo mộc ấy?

P: Nhiễm trùng được xửlý hoặc điều trị bằng năng lượng. Bằng cách dẫn truyền các nguồn năng lượng củacon người, điều mà hiện nay đang được tái khám phá thông qua cái mà thuật ngữcủa người trung gian này (ý chỉ Phil) gọi là “các nhóm siêu hình”.

Tôi chợt nhớ ra rằngngười Aztec được cho là đã thực hiện nghi thức hiến tế kiểu này, tức là rạchngực và móc tim người sống.

D:Có phải nghi lễ này được thực hiện bởi chính những người đã xây dựng nên cáckim tự tháp ở Mexico không?

P: Thật đáng buồn, câutrả lời là đúng; bởi vì ở cùng một thời điểm, họ vừa vô cùng tiên tiến lại vừavô cùng lạc hậu. Sự suy thoái của nền văn minh dẫn đến hủ tục hiến tế người vàthậm chí là ăn thịt đồng loại, phần lớn diễn ra muộn hơn thời kỳ xây dựng cáckim tự tháp. Việc sử dụng các kim tự tháp (cho mục đích tế lễ) diễn ra đồngthời với thời kỳ hiến tế người, chứ không phải lúc chúng được xây nên.

Tôi có thể hình dungrằng thông qua cái chết của một bậc hiền triết hay một sự cố tương tự nào đó,tri thức đã không được lưu truyền lại một cách vẹn toàn. Và qua mỗi thế hệ tiếpnối, nghi thức này ngày càng bị biến tướng và bóp méo thành một hình thức thờphụng. Theo thời gian, nó biến thành hành động thực tế là rạch ngực cắt lấytrái tim để dâng hiến cho các “vị thần” — theo cách họ nhận thức vềcác thực thể này.

D: Vậy nếu các thựcthể đó vẫn luôn quan sát chuyện này và thấy tri thức bị bóp méo khi truyền lại,tại sao họ không quay trở lại và truyền dạy khối kiến thức đó một lần nữa?

P: Điều đó là không thể,vì những lý do vượt quá tầm hiểu biết của con người; những lý do này không thểdịch nghĩa hay diễn đạt được.

D:Tôi cứ nghĩ nếu họ đã đến một lần, họ hoàn toàn có thể đơn giản là đến thêm lầnnữa.

P: Đó là một góc nhìnrất giản đơn của con người; tuy nhiên, có một cơ chế phức tạp hơn nhiều đangvận hành trong kế hoạch vũ trụ, vốn không cho phép các thế lực bên ngoài canthiệp và thao túng cư dân bản địa.

D:Tôi thì lại nghĩ có thể họ sẽ đến và bảo: “Các người làm thế là sai rồi.Đó không phải là cách chúng tôi đã dạy các người.”

P: Làm vậy sẽ thành rathao túng, và điều đó không được phép.

D: Nhưng họ đã làmđiều đó một lần rồi mà. Chẳng phải lần đầu đó cũng bị coi là thao túng sao?

P: Lần đầu tiên là traotặng một món quà. Còn quay lại để sửa sai thì sẽ thành ra thao túng. Có một sựkhác biệt rất lớn giữa việc ban tặng tri thức như một món quà và việc canthiệp, điều hành các công việc của một xã hội.

D: Tôi hiểu rồi. Nghĩalà sau khi trao đi, họ không còn quyền kiểm soát cách khối tri thức đó được sửdụng nữa.

P: Nói như vậy tương đốichính xác. Việc thao túng các xã hội này là vi phạm nguyên tắc. Nói theo cáchcủa người Trái Đất các bạn, thì tự bản thân xã hội đó phải tự quyết định vậnmệnh của chính mình.

D: Vậy là các xã hộiđó có trách nhiệm phải bảo tồn nguồn thông tin này và đảm bảo nó được lưutruyền lại một cách chính xác.

P: Nói như vậy cũngtương đối chính xác.

Đây dường như là mộtranh giới khá mong manh, nhưng rõ ràng đối với họ, đó là một nguyên tắc tốiquan trọng. Họ được phép ban tặng tri thức để cải thiện đời sống cho các tạovật của mình, nhưng việc can thiệp vào cách thức sử dụng khối tri thức đó vềsau bị xem là can thiệp thô bạo và không được phép. Thực thể này tiếp tục đưara thêm các ví dụ.

P: Ngành nông nghiệptừng được hoàn thiện ở mức độ rất cao, thông qua việc lựa chọn những loại câytrồng phù hợp nhất cho từng vùng miền và chế độ ăn cụ thể. Bởi vì việc quyếtđịnh thành phần bữa ăn không chỉ dựa trên yếu tố khí hậu, mà còn dựa trên cảnhu cầu dinh dưỡng. Thực tế là, cũng giống như bây giờ, mỗi môi trường sốngkhác nhau sẽ đòi hỏi những nhu cầu dinh dưỡng khác nhau ở con người.

D: Điều này có giảithích cho các luật lệ về ăn uống trong Cựu Ước của Kinh Thánh không? Những luậtmà Moses đã truyền lại cho người dân ấy. Họ được bảo là không được ăn thịt lợnhay những thứ tương tự. Và họ cũng bị cấm uống huyết (máu). Liệu đây có phải làlý do đằng sau những điều đó?

P: Chính xác là như vậy.Những quy định đó từng được tin là mang tính chất tôn giáo, nhưng thực chấtchúng lại dựa trên các yêu cầu dinh dưỡng rất thực tế. Mục đích là để giúp chocơ thể vật lý của con người có được lựa chọn thực phẩm phù hợp nhất, sao cho họcó đầy đủ các chất dinh dưỡng và vitamin thiết yếu để chuyển hóa trong suốtcuộc hành trình dịch chuyển cũng như về sau này.

D: Nghĩa là họ đã đượcdạy về các loại thực phẩm có thể sinh trưởng dễ dàng hơn trong điều kiện khíhậu của họ.

P: Đúng vậy.

D: Bạn có biết chuyệngì đã xảy ra với người Maya không? Người ta cho rằng họ bỗng nhiên biến mất mộtcách bí ẩn.

P: Để dùng một cách vívon của các bạn, chúng tôi muốn nói rằng câu trả lời cho câu hỏi này hiện vẫn"chưa có phán quyết cuối cùng”. Câu chuyện hay cái kết về chủ đề nàyvẫn chưa hoàn toàn khép lại. Tuy nhiên, chỉ cần biết rằng họ không hề bị tuyệtchủng, mà là được dịch chuyển đi nơi khác.

D: Bằng phi thuyềnkhông gian sao?

P: Chúng tôi không muốnđi sâu vào chi tiết này lúc này. Tuy nhiên, họ đã được dịch chuyển đi.

D: Bạn có biết tại saokhông?

P: Bản thân họ đã lựachọn trốn thoát khỏi thảm cảnh hủy diệt mà họ tiên tri được rằng sẽ xảy đến vớinhững người anh em của mình trong cuộc xâm lược của thực dân Tây Ban Nha.

D: Chuyện này cóthường xuyên xảy ra với các nền văn minh trong lịch sử không?

P: Không phải là chưatừng có tiền lệ. Tuy nhiên, đây không phải là một sự kiện diễn ra thường kỳ.Nếu một nền văn minh phát triển đến một cấp độ mà tính trên tổng thể, vì sựsinh tồn của cả nền văn minh đó, họ khao khát một cuộc dịch chuyển như vậy, thìcâu trả lời là có, chuyện đó sẽ xảy ra. Không có điều luật nào bắt buộc chuyệnđó phải diễn ra cả. Nhưng thông qua khát vọng của chính các cá nhân trong việcbảo vệ tầng mức nhận thức và những thành tựu họ đạt được, nhằm giúp họ tiến xahơn trên con đường thấu hiểu và tiến hóa, cũng như để bảo vệ xã hội của mình,thì họ sẽ được trao cho cơ hội đó. Miễn là điều đó mang lại lợi ích tốt nhấtcho chính họ cũng như cho vạn vật xung quanh.

D: (Tôi tiếp tụcđặt câu hỏi.) Có ví dụ nào khác trong thời kỳ gần đây hơn về sự giúp đỡ củangười ngoài hành tinh khi các nền văn minh bắt đầu tiến hóa không?

P: Trong giai đoạn tiếnhóa này của loài người, không có lĩnh vực nào là kết quả của việc tiếp xúc trựctiếp cả. Dù có bản chất hoàn toàn giống nhau, nhưng những tiến bộ ngày nay làsản phẩm của một quá trình tư duy hoặc thông qua “kênh dẫn truyền tâmthức” (channeling), nếu bạn muốn gọi như vậy. Rất nhiều ý tưởng được dẫntruyền về, dù chúng được người phát minh ra coi là ý tưởng gốc tự thân của họ.Thực chất, chúng đơn giản là những ý tưởng được chuyển dịch từ nhận thức ở cõigiới bên trong (cõi vô hình) sang nhận thức ở cõi giới bên ngoài (cõi hữuhình).

D: Thay vì thực sựxuất hiện trước mặt con người như trong quá khứ, giờ đây họ giao tiếp thông quatâm trí?

P: Nói vậy cũng tươngđối chính xác. Tuy nhiên, phần lớn thông tin được rút ra từ chính nhận thức ởcõi giới bên trong của các cá nhân, điều này khiến cho việc tương tác trực tiếpkiểu cũ trở nên không còn cần thiết nữa.

D: Điều này có giảithích tại sao cùng một phát minh lại được nhiều người khác nhau cùng nghiên cứuvà thực hiện vào cùng một thời điểm không?

P: Chính xác.

D: Vậy họ làm thế nào?Họ “dội bom” Trái Đất bằng một ý tưởng nhất định sao?

P: Các nguồn năng lượngđược hướng về hành tinh này, khiến cho Trái Đất như được tắm mình trong nguồnnăng lượng đó. Và những ai phản ứng/bắt sóng được với nguồn năng lượng nàysẽ… chúng tôi không muốn dùng từ “bị thu hút”, vì từ đó dễ gây hiểulầm. Tuy nhiên, họ sẽ…

D: Được truyền cảmhứng?

P: Đó là một thuật ngữphù hợp; họ được truyền cảm hứng để kiến tạo nên những biểu hiện vật chất nàydựa trên hoặc rút ra từ chính nguồn năng lượng đó.

D: Và các thực thể đókhông coi đây là một sự can thiệp/thao túng sao?

P: Con người sẽ khôngnhận thức đó là sự can thiệp, bởi vì phần lớn họ sẽ không biết được nguồn gốccủa ý tưởng đó từ đâu ra , trừ khi họ là những người có tầng thức tâm linh rấtcao và nhận thức được thực tại của các khái niệm như “cõi giới bên trong"và “nhận thức thuộc cõi giới bên trong”.

D: Nghĩa là hành tinhnày được tắm đẫm trong ý tưởng hoặc nhận thức về một phát minh, hoặc một thứ gìđó mà hành tinh đang cần vào một thời điểm nhất định. Ý tưởng đó cứ được thảxích ra ngoài không gian, ai nhặt được thì nhặt. Bằng cách đó, nó không mangtính ép buộc hay can thiệp, vì họ đâu có bắt ai phải chấp nhận ý tưởng đó.

P: Hoàn toàn chính xác.Có những phát minh hiện vẫn chưa được khám phá ra, dù chúng đang bao bọc quanhhành tinh này rồi, và chúng đang chờ được rút ra từ nhận thức ở cõi giới bêntrong để hiện thực hóa vào thế giới vật lý.

Có lẽ thứ mà chúng tagọi là “trí tưởng tượng” chính là một tên gọi khác, hoặc là một phầncủa nhận thức ở cõi giới bên trong.

D: Vậy là họ giả địnhrằng sẽ có ai đó bắt được những rung động hoặc ý tưởng này. Kiểu như một ngườinào đó trên Trái Đất sẽ “bắt đúng tần số” vậy.

P: Nó luôn ở sẵn đó chobất kỳ ai lựa chọn. Không có sự bắt buộc nào ở đây cả. Nó đơn thuần được bantặng miễn phí để sử dụng theo bất kỳ cách nào mà cá nhân đó lựa chọn. Bởi vìbạn cần nhớ rằng, đây là hành tinh của tự do ý chí.

D: Vâng, nghe rất hợplý. Rồi một ngày nọ, người đó sẽ thốt lên: “Ồ, mình vừa nảy ra một ý tưởngtuyệt vời!”. Và rồi họ bắt đầu tìm cách hiện thực hóa nó. Nếu không gócnhìn này sẽ khiến người ta cảm giác như chẳng có ý tưởng nào thực sự là củariêng họ cả. Họ sẽ chẳng có chút công trạng nào. Nhưng nếu họ đặt vào đó ócsáng tạo và khả năng phát kiến của riêng mình, thì ý tưởng đó sẽ thực sự trởthành của họ, ngay sau khi đốm lửa nhỏ kia được nhen nhóm. Bằng cách đó, họ sẽkhông cảm thấy mình như một con rối hay một kẻ thụ động chỉ biết nhặt nhạnh ýtưởng và làm theo những gì kẻ khác sai khiến.

P: Hoàn toàn chính xác.Và thông qua quá trình sáng tạo của con người, cùng một nguồn năng lượng có thểđược thể hiện dưới những hình thái rất khác nhau, tùy thuộc vào óc sáng tạo củangười phát minh. Những gì được ban cho là các khái niệm gốc (ý niệm). Còn việcquyết định sử dụng hay ứng dụng khái niệm đó vào việc gì hoàn toàn phụ thuộcvào mỗi cá nhân.

Ví dụ, khái niệm"khoan” được sử dụng dưới rất nhiều hình thức khác nhau. Từ việckhoan răng sâu cho đến khoan thăm dò dầu khí, nguyên lý cốt lõi là như nhau.Tuy nhiên, bằng sự sáng tạo của mỗi cá nhân, khái niệm này có thể được biến hóathành nhiều dạng thức. Ở đây, khái niệm gốc hay “hạt giống” chính là"khoan".

D: Rồi từ đó, người tatự mày mò ra các phương pháp, máy móc hay những thứ liên quan để thực hiện nó.Vậy những ý tưởng truyền đến này có phải do các sinh mệnh ngoài hành tinh điềuphối không?

P: Trước hết, bạn phảihiểu rõ một “sinh mệnh ngoài hành tinh” bao gồm những gì. Người tathường mặc định họ là những thực thể vật lý đến từ một hành tinh khác, điều nàyđúng nhưng chưa đủ. Bởi vì còn có rất nhiều dạng sinh mệnh ngoài hành tinh khác.Có những thực thể tồn tại dưới dạng linh hồn — họ chắc chắn đến từ các hànhtinh khác nhưng không mang hình hài vật chất — và họ cũng thuộc về ngoài hànhtinh. Lại có những nguồn năng lượng đến từ các vũ trụ, thiên hà và hành tinhkhác, với đặc tính đa dạng không kém gì năng lượng của con người. Mọi thứ đềumang bản chất “ngoài hành tinh” vì tất cả đều thuộc về vũ trụ. Và xéttheo nghĩa đó, hoặc tất cả đều là ngoài hành tinh, hoặc chẳng có gì là ngoàihành tinh cả. Thực ra không có ranh giới phân định rõ ràng.

Cũng giống như conngười, năng lượng có rất nhiều hình thái khác nhau. Ở dạng người, có nhữngnguồn năng lượng rất hay cười, mang thái độ vô tư và vui vẻ. Nhưng cũng cónhững nguồn năng lượng con người lại rất nghiêm túc và trầm mặc. Họ đơn giản làlựa chọn biểu đạt năng lượng của mình dưới những hình thức khác nhau. Và mọinguồn năng lượng trong khắp vũ trụ này cũng tương tự như vậy. Có vô số loạinăng lượng khác nhau tồn tại ở khắp các phần của vũ trụ và các đa vũ trụ.

D: Tôi thì chủ yếutheo dõi những vị đã giúp đỡ trong việc “gieo mầm” loài người và vẫnluôn quan sát chúng tôi suốt thời gian qua. Vì vậy, tôi băn khoăn không biếtliệu các ý tưởng và nguồn cảm hứng này có mối liên hệ nào với họ hay không.

P: Nói “có"thì cũng tương đối chính xác, xét trên khía cạnh là các nguồn năng lượng đadạng này đều đang cùng thực hiện một kế hoạch chung, đó là nâng cao nhận thứccủa hành tinh này. Tuy nhiên, ở khía cạnh đó cũng có sự đa dạng về năng lượng ynhư ở khía cạnh này vậy, và cũng có bấy nhiêu nguồn năng lượng khác nhau củaTrái Đất. Có bao nhiêu kiểu người thì cũng có bấy nhiêu kiểu năng lượng khácnhau. Không phải nói về mặt số lượng, mà sự đa dạng của chúng là tương đươngnhau, cho dù chúng tồn tại ở dạng năng lượng thuần túy hay dạng cơ thể vật lý.

D: Vậy cái gì điềuhành tất cả trật tự này để giữ cho mọi thứ không bị hỗn loạn, để bảo cho họbiết họ phải làm gì, nếu như có nhiều loại năng lượng khác nhau đến thế?

P: Toàn bộ guồng quayhay kế hoạch của vũ trụ, kế hoạch tổng thể, bộ máy đồng hồ vũ trụ vĩ đại, haykhái niệm về Thượng Đế theo cách hiểu phổ biến của con người, chính là thứ duytrì trật tự này.

D: Nghĩa là họ biết rõphải làm gì vào một giai đoạn cụ thể nào đó trong lịch sử của chúng tôi, vànhững việc tương tự như vậy?

P: Chính xác. Sự “phù hợpthời điểm” luôn là bài kiểm tra cốt lõi để xác định xem một việc nào đó cónên được thực hiện hay không.