Công việc của tôi với Phil đang tiến triển rất tốt và mỗi buổi trị liệu đều chứa đựng nhiều bất ngờ. Tôi chưa bao giờ làm việc với đối tượng nào có cách thức hồi quy giống như Phil. Những ca thành công nhất của tôi trước đây luôn là với những người có trạng thái “mộng du” (somnambulists) – kiểu đối tượng có thể hoàn toàn biến mình thành nhân vật trong tiền kiếp và không nhớ gì sau khi tỉnh dậy. Tâm trí tỉnh thức của họ bị ức chế hoàn toàn, họ đắm mình trọn vẹn vào nhân cách và thời đại trong quá khứ, và không có gì khác tồn tại đối với họ, đặc biệt là cuộc sống hiện tại.

Quá trình làm việc với Phil thật bất thường vì anh ấy có khả năng tách rời tâm trí tỉnh thức ở một mức độ đáng kinh ngạc và trả lời các câu hỏi một cách khách quan như một người mộng du. Thế nhưng, trạng thái thôi miên không phải là tuyệt đối; anh vẫn có thể liên hệ với cuộc sống hiện tại và sử dụng những trải nghiệm thực tế của mình để đưa ra các thông tin so sánh và ẩn dụ. Anh nhớ rất nhiều những gì diễn ra trong buổi trị liệu, trong khi một người mộng du thực thụ hầu như không nhớ gì. Loại trạng thái thôi miên mà thông tin truyền qua một phương tiện (cơ thể) như thể được điều khiển từ một thực thể hoặc một nhóm thực thể khác đã được biết đến với cái tên là “kênh dẫn” (channelling). Tôi đã nghe nói về nó, nhưng đây là trải nghiệm cá nhân đầu tiên của tôi với hình thức này.

Tôi hỏi Phil anh cảm thấy thế nào khi điều này xảy ra: “Anh có cảm thấy như mình bị đẩy sang một bên và chỉ đơn thuần quan sát mà không có quyền kiểm soát những gì đang được nói ra không?”

“Không,” anh trả lời sau khi suy ngẫm để tìm cách giải thích. “Nói vậy không chính xác lắm. Cảm giác khi chuyện này xảy ra không phải là tôi bị đẩy sang một bên, mà là tôi đang được mở rộng. Nhận thức của tôi được mở rộng, nhưng lại mang tính tập trung hóa. Vì vậy, tôi đang bắt sóng rất sát với những ấn tượng được truyền đến, và sau đó tôi diễn giải từ một khái niệm thành lời nói. Tôi nhận thấy cách nói chuyện của mình khác hẳn khi làm việc này. Giống như tôi không cần phải dừng lại để suy nghĩ xem mình sẽ nói gì, vì tất cả đã ở đó sẵn rồi. Nó được trao cho tôi trọn gói và tất cả những gì tôi phải làm là diễn giải khái niệm đó. Về mặt này, nó dễ dàng hơn nhiều so với việc nói năng bình thường. Bởi vì bạn không cần dừng lại nghĩ từ để dùng, hay nghĩ về ý tưởng mình muốn nói. Việc duy nhất là tìm ra những từ ngữ thích hợp. Nó dường như là một điều rất tự phát. Tôi không tin là mình có thể chủ động làm nó xảy ra. Có một cái gì đó khác, một quy trình khác đang vận hành ở đây. Nhưng khi nó đang diễn ra, tôi chỉ có thể diễn giải những thứ nằm trong… vốn từ vựng, trải nghiệm sống và sự am hiểu ngôn ngữ tiếng Anh của mình.”

“Tôi tin rằng chuyện này phức tạp hơn nhiều so với mọi người tưởng. Có bao giờ anh cảm thấy đây chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình không?”

“Lúc đầu tôi tự hỏi về điều đó rất nhiều, vì tôi vốn có trí tưởng tượng rất sống động. Suốt lúc quan sát những cảnh tượng đó, tôi luôn đặt câu hỏi liệu đây là trí tưởng tượng, một giấc mơ hay chỉ là thứ gì đó tôi bịa ra để thỏa mãn mong muốn tìm hiểu của bà.”

“Nhưng nếu là trường hợp đó, tại sao anh lại đưa ra những cảnh tượng mà bản thân thấy không thoải mái và không muốn khám phá?”

“Tôi thậm chí còn không nghĩ tới điều đó. Nó chưa bao giờ nảy ra trong đầu tôi. Tôi chỉ thắc mắc không biết nó đến từ đâu. Tôi cảm thấy sẽ rất dễ dàng để đưa ra một cách diễn giải hoàn toàn khác và thêm thắt nếu tôi muốn. Nhưng vì lý do nào đó, tôi không thể làm vậy. Giống như tôi phải diễn giải chính xác nhất có thể những gì mình đang thấy. Tôi không thể thay đổi hay tiêm nhiễm những ảo tưởng của mình vào đó ngay cả khi tôi muốn. Nó không vận hành theo cách đó. Dường như có một sự khác biệt rất nhỏ giữa điều này và trí tưởng tượng. Rất khó để phân biệt được bạn đang tưởng tượng, đang tạo ra nó trong tâm trí hay nó đang được sản sinh một cách tự phát. Nhưng qua thực hành, bạn có thể nhận ra khi nào nó là sự sản sinh tự phát. Tôi không nghĩ có từ ngữ nào tả xiết. Chỉ là khi ai đó bắt đầu trải nghiệm nó, qua quá trình thử sai, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy sự khác biệt cực kỳ, cực kỳ vi tế giữa hai điều này. Đó là vấn đề của việc thực sự… buông bỏ. Tôi không biết mô tả thế nào khác. Nó giống như việc tin tưởng vào bản chất của sự việc và không cố gắng lý giải bất cứ điều gì, chỉ đơn giản là kể lại những gì tôi đang thấy. Hãy để nó tuôn trào mà không cần đưa ra bất kỳ lời hợp lý hóa hay biện minh nào. Bạn chỉ việc xuôi theo và tin tưởng nó.”

“Đúng vậy, tôi nghĩ rằng nếu anh đang tưởng tượng, anh sẽ có nhiều quyền kiểm soát hơn và có thể nhào nặn nó theo ý mình muốn, giống như khi anh đang mơ mộng giữa ban ngày vậy.”

Từ lời mô tả của anh, rõ ràng Phil chắc chắn rằng thông tin này không đến từ trí tưởng tượng của anh mà từ một nơi nào đó khác – một nơi mà anh không có quyền kiểm soát. Anh cũng nói rằng khi được xem một cảnh tượng, có nhiều chi tiết hơn mức anh có thể kể lại cho tôi, một lượng chi tiết khổng lồ mà anh đã không nói ra. Anh cảm thấy mình chỉ có thể trả lời các câu hỏi của tôi theo đúng nghĩa đen. Anh thường muốn cung cấp thêm thông tin về những gì mình đang thấy, nhưng nếu tôi không đặt câu hỏi phù hợp, câu trả lời sẽ không xuất hiện. Tôi tin rằng điều này cũng chứng tỏ trí tưởng tượng của anh không hề tham gia vào, nếu không anh đã muốn tô vẽ và thêu dệt mọi thứ anh kể. Điều này minh chứng cho một điều mà tôi đã biết từ lâu: toàn bộ quá trình phụ thuộc vào người đặt câu hỏi. Phải đặt đúng câu hỏi mới có được câu trả lời đúng, và do đó, loại câu hỏi được đặt ra trở nên cực kỳ quan trọng. Trong nghiên cứu thôi miên hồi quy, đặt câu hỏi trở thành một nghệ thuật.

Tôi cũng nghi ngờ một lý do khiến Phil hành xử khác biệt so với bất kỳ đối tượng nào tôi từng làm việc trước đây: đó là vì anh ấy thuộc một loại năng lượng linh hồn khác, một linh hồn đến từ các vì sao và những chiều kích khác, chứ không chủ yếu thuộc về Trái Đất này. Có lẽ đây là lý do anh không để tâm trí tỉnh thức của mình tách rời hoàn toàn. Mỗi buổi trị liệu đều cho phép nguồn năng lượng kia trở nên mạnh mẽ hơn và nhiều ký ức hơn được đánh thức, trước sự ngạc nhiên của cả anh và tôi. Phil cũng trở nên trực giác và nhạy bén hơn trong cuộc sống hàng ngày. Tôi không biết chúng tôi sẽ còn tiếp tục thu nhận loại thông tin từ thế giới khác như ở những chương trước trong bao lâu, nhưng một lần nữa, một điều bất thường đã xảy ra.

Bạn tôi, Harriet, một nhà thôi miên đồng nghiệp đã nhiều lần làm việc cùng tôi trong các ca hồi quy, có mặt trong buổi trị liệu này. Tôi luôn nhận thấy rằng năng lượng của cô ấy dường như tiếp thêm một “cái gì đó” quan trọng còn thiếu. Những điều tốt đẹp và kỳ lạ luôn xảy ra khi cô ấy tham gia. Cô ấy giống như một viên pin, cung cấp thêm năng lượng cho cả tôi và đối tượng sử dụng.

Khi buổi trị liệu bắt đầu, cái “cái gì đó” bổ sung từ sự hiện diện của cô ấy đã phát huy tác dụng tốt. Có lẽ là hơi quá tốt, vì sự thúc đẩy tăng cường này đã khiến Phil đột phá tới một cảnh tượng đầy cảm xúc. Khi cánh cửa thang máy mở ra, anh nhìn thấy ba tòa tháp hoặc những ngọn tháp nhọn. Anh mô tả chúng cao lớn, các cạnh nhẵn thín và có đỉnh nhọn, đứng cạnh nhau. Chúng được sắp xếp theo kích thước tăng dần với ngọn tháp cao hơn nằm ở bên phải. (Xem hình vẽ).

Tôi đã không nhận ra ngay lập tức tầm quan trọng của những gì anh đang mô tả cho đến khi thấy những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má anh. Anh chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc nào trong các ca hồi quy trước đây, và đây luôn là dấu hiệu chắc chắn rằng một điều gì đó cực kỳ quan trọng đã xuất hiện. Nhưng có điều gì ở ba ngọn tháp lại có thể gây ra một phản ứng tâm lý mạnh mẽ đến vậy? Anh thốt ra những lời tiếp theo bằng một giọng run rẩy đầy cảm xúc: “Đây là nhà! Đây là nhà của tôi!”

Những lời nói đó khiến tôi rùng mình. Đây chắc chắn là một điều gì đó vô cùng ý nghĩa đối với anh. Tôi yêu cầu anh mô tả thêm và hy vọng anh có thể trả lời bất chấp những cảm xúc đang dâng trào bên trong.

P: Tôi đang nhìn từ đằng xa, băng qua một cánh đồng xanh ngát để hướng về những tòa tháp. Chúng đứng độc lập. Chúng là một đài tưởng niệm… cho nền văn minh này.

Giọng nói của anh lúc này không còn chút tương đồng nào với giọng nói bình thường của Phil nữa. Đó là giọng của một người vừa trở về nhà sau một cuộc hành trình dài dằng dặc. Tôi hy vọng có thể dẫn dắt anh vượt qua cơn xúc động để anh có thể giải thích tại sao nơi này lại ảnh hưởng đến mình nhiều như vậy.

D: “Đây là một đài tưởng niệm sao?” 

P: (Giọng anh run rẩy và khó khăn lắm mới thành lời.) Nơi này không chỉ đơn thuần là một đài tưởng niệm; nó còn đóng vai trò như một loại trạm thu phát sóng. Đây là trung tâm điều phối mọi liên lạc từ hành tinh này ra ngoài vũ trụ. Và đối với riêng tôi, đây chính là “trạm làm việc” – nơi tôi tập trung tâm thức của mình vào để vận hành mọi thứ cho hành tinh này.

Tôi vẫn chưa thể hiểu hết những gì anh đang cố nói. Tại sao ba ngọn tháp đó lại quan trọng đến thế?

P: Đây là nhà của tôi! Đây là nơi mà tôi…

Giọng anh nghẹn lại. Anh đang khóc và rõ ràng đang trải qua một điều gì đó rất hệ trọng. Sau này khi tỉnh dậy, anh nói rằng mình đã cảm thấy một luồng cảm xúc yêu thương và khao khát mãnh liệt đối với nơi này đến mức nó choáng ngợp tâm trí anh. Anh biết chắc chắn không chút nghi ngờ rằng mình đã trở về nhà, và từ “nhà” chưa bao giờ mang một ý nghĩa đẹp đẽ đến thế. Anh biết đó là ngôi nhà thực sự của mình và trong tiềm thức, anh đã nhớ nó da diết. Trong một luồng kiến thức trực giác, anh hiểu ra tại sao mình luôn cảm thấy lạc lõng. Trái Đất không phải nhà thực sự của anh; mà chính là hành tinh xa lạ với ba ngọn tháp này. Sự đột phá này đối với anh là vô cùng to lớn.

D: Anh có muốn nói về nó không, hay anh muốn tách mình ra khỏi cảnh tượng đó?

P: Tôi muốn trải nghiệm nó. Chỉ là hơi khó để nói ra thành lời.

Tôi luôn đưa ra lựa chọn này khi đối tượng gặp phải điều gì đó gây chấn động. Họ có thể chọn trải nghiệm nó hoặc không. Nếu họ cảm thấy khó chịu hay bối rối, tôi sẽ cho phép họ lùi lại cho đến khi họ cảm thấy có thể xử lý một cách thoải mái. Phương pháp này đã thành công khi Phil lần đầu chạm trán với những cảnh tượng về các thế giới khác.

D: Nếu điều đó làm anh phiền lòng, anh không cần phải nhìn nó. Anh có nghĩ rằng có điều gì đó cần học hỏi từ việc này thông qua việc thảo luận về nó không? 

P: (Đầy cảm xúc) Đó là một sự trở về nhà! 

D: Nếu anh muốn trải nghiệm với tư cách là một quan sát viên, anh có thể làm theo cách đó.

Anh phản đối kịch liệt. “Tôi thà được cảm nhận nó!” Điều này hoàn toàn khác với tính cách thường ngày của Phil. Anh luôn gặp khó khăn trong việc bộc lộ cảm xúc một cách cởi mở. Anh có xu hướng che giấu chúng và thậm chí không để gia đình thấy khía cạnh này của mình. Đây là một hành vi lạ lùng và tôi quyết định tiến hành một cách thận trọng, cho phép anh trải nghiệm vì điều này dường như rất quan trọng với anh. Nhưng nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh không thể chịu đựng được nơi kỳ lạ này, tôi sẽ đưa anh ra khỏi tình huống đó ngay lập tức.

D: Nếu anh cảm thấy muốn nói về nó, điều đó rất tốt. Chắc hẳn phải có một lý do nào đó. 

P: Tôi sẽ chỉ giải thích ý nghĩa của nó đối với tôi. Bà có thể hiểu theo cách bà muốn. Đây là…

Giọng anh lại nghẹn đi. Tôi đưa ra những lời gợi ý an ủi. Anh bắt đầu thở dốc như thể đang cố kìm nén những cảm xúc sâu sắc để không òa khóc lần nữa. Tôi bảo anh rằng nói ra mọi chuyện để thấu hiểu chúng là một điều tốt.

P: (Vẫn đang nức nở) Tôi sẽ ổn thôi.

Bằng cách nào đó, tôi phải đưa anh vào một vị trí khách quan để tách rời khỏi những cảm xúc kia.

D: Anh có hạnh phúc ở đó không? Đó có phải lý do nơi này đặc biệt không? 

P: Có! (Vừa nói vừa nức nở) Tôi đã nhớ nơi này da diết suốt một thời gian dài. Đó là một giờ phút chia ly tuyệt vời. Nhưng điều đó là vì lợi ích của… tất cả. Đối với tôi điều đó rất quan trọng… Đây đã và đang là nhà của tôi! Một hành tinh nơi tôi… hay một nơi mà tôi là một phần của nó. 

D: Tôi nghĩ đôi khi chúng ta đều cảm thấy sự cô đơn đó. Tất cả chúng ta đều có những nơi như vậy để nhớ về. Đây có phải là nơi mà trước đây chúng ta từng nhắc tới không? 

 P: Đây không phải là nơi mà tôi và bà từng chạm đến. Đây là… nhà của tôi!

Mỗi khi nhắc đến những từ đó, anh lại trở nên xúc động. Cảm xúc của anh thật mãnh liệt.

D: Đó có phải là một nơi ba chiều không? (Phải.) Nó có nằm cùng khu vực với hành tinh khác mà chúng ta từng nói đến không? 

P: Có phần giống. 

D: Tại sao anh không mô tả nó cho tôi — theo cách đó anh có thể bớt xúc động hơn. 

P: Rất giống Trái Đất. Như tôi đã nói trước đây, tôi chọn ở đây vì hành tinh Trái Đất này tương đồng với những nơi khác mà tôi đã từng đi qua. Có thể đi đến một hành tinh khác vốn xa lạ hoặc khác biệt hoàn toàn. 

D: Điều đó có lý đấy. Anh sẽ muốn ở trong một môi trường quen thuộc với mình. 

P: Khu vực tôi đang nói đến là một vùng đồng bằng, một vùng đồng bằng xanh ngắt bằng phẳng với ba ngọn tháp. Chúng có hình vuông, bốn mặt và vươn cao thành một đỉnh nhọn. Tôi không chắc về chất liệu. Nó có màu trắng đục, trắng xỉn. Không có gì khác trong khu vực lân cận. Chúng đứng đơn độc.

D: Anh nói nó là một chiếc ăng-ten, nhưng cũng là một đài tưởng niệm? Anh có biết nó tưởng niệm điều gì không? 

P: Nó mang tính biểu tượng cho ba giai đoạn tiến hóa của chủng tộc này. Mỗi giai đoạn sau lại cao hơn hoặc tiên tiến hơn giai đoạn trước. Sẽ có ngọn tháp thứ tư được thêm vào tại một thời điểm nhất định khi bước tiến tiếp theo được thực hiện. Vì vậy, đây là đài tưởng niệm cho sự tiến bộ của chủng tộc này. 

D: Họ biết khi nào mình đạt đến điểm tiến hóa cần thiết để xây dựng một đài tưởng niệm sao? 

P: Điều đó được thấu hiểu. Nó được biết đến thông qua trực giác. 

D: Anh có thể mô tả những người sống ở đây không? 

P: Họ không phải là những sinh vật ba chiều có giới tính. Nhu cầu duy trì nòi giống là một khía cạnh vật lý của việc hóa thân. Sự cần thiết của nó là hiển nhiên: để duy trì dân số, việc sinh sản hoặc giao phối là cần thiết. Ở nơi này thì không cần thiết vì cơ thể vật lý không phải là nơi trú ngụ của năng lượng linh hồn. Năng lượng tồn tại mà không cần cơ thể vật lý, do đó việc đó là không cần thiết. Đây là một hành tinh năng lượng. Một hành tinh ba chiều nhưng lại được cư ngụ bởi các nguồn năng lượng. Đây là một ví dụ về sự liên kết năng lượng, trong đó các dạng năng lượng tạo ra môi trường mà họ muốn hoặc cần sống để duy trì mục đích của mình. Đây đơn giản là một hình thức của sự “sinh sản”.

Điều này nghe có vẻ khác với thành phố chiều kích thứ tư mà anh đã mô tả trước đó, bởi vì ở đó, mọi thứ, ngay cả hành tinh, đều thuộc về chiều kích thứ tư hoặc là năng lượng thuần túy.

D: Tôi không nghĩ điều đó lại xảy ra ở một nơi thuộc chiều kích ba, một nơi vật lý.

P: Bản thân hành tinh này là ba chiều. Những thực thể cư ngụ trên hành tinh này có bản chất tâm linh và họ sử dụng các năng lượng hành tinh theo bất kỳ cách nào họ cần để hoàn thành mục đích của mình.

D: Vậy thì những cơ thể đó không phải là cơ thể vật lý thực thụ như chúng ta biết?

P: Đúng vậy. Thực thể này không có khía cạnh cấu tạo từ tế bào hay vật chất (corpuscular). Đó là một phức hợp năng lượng với nhiều hình thái khác nhau, ngay cả trên hành tinh này. Hình thái là sự phản chiếu của mục đích cần hoàn thành hoặc công việc cần làm. Nếu bà muốn, có thể coi đó là “bộ đồng phục” của công việc đang được thực hiện.

D: Tôi đang cố gắng để hiểu. Tôi cứ nghĩ nếu một cá nhân là năng lượng thuần túy, họ sẽ không cần đến thân xác hay hình tướng.

P: Có một sự hiểu lầm ở đây. Có một thứ gọi là “thân thể năng lượng”, để tôi giải thích thêm. Bản thân thực thể có thể thu hút nhiều loại năng lượng khác nhau xung quanh mình để tạo thành một thân thể bằng năng lượng, nó không giống như cơ thể vật lý. Thân thể năng lượng này không có kích thước hay đặc tính vật lý. Nó là năng lượng thuần túy. Nguồn năng lượng bao quanh thực thể không phải là chính thực thể đó, nó là một lớp màng bảo vệ hoặc là một “phương tiện” năng lượng cho thực thể — vốn cũng là năng lượng. Điều này đã làm rõ bức tranh hơn chưa?

Một lần nữa, tôi lại bị kéo vào một lối tư duy phức tạp và vượt quá khả năng hiểu biết của mình. Tôi không thể lĩnh hội được, nên tôi chọn cách chuyển chủ đề.

D: Vậy thì dân số của các anh là cố định chứ?

P: Dân số thay đổi vì có người đến và người đi. Cũng có những người đến thăm hành tinh này nữa. Bà có thể dùng phép ẩn dụ về những người nhập cư vào hành tinh Trái Đất hoặc quốc gia này. Dân số biến động vì một số người bản địa rời đi và một số người nước ngoài đi vào. Vì vậy, dân số luôn ở trạng thái luân chuyển.

D: Những người ngoại quốc đó có cùng loại thực thể như anh không?

P: Ý bà là họ có cùng mức năng lượng không? Họ sẽ ở cùng cấp độ, nhưng họ đến từ các khu vực khác. Họ là khách thăm.

D: Việc họ điều chỉnh theo lối sống của các anh có gây ra vấn đề gì không?

P: Đôi khi có thể có vấn đề vì cách thức thực hiện công việc mới mẻ, có thể nói như vậy. Nhưng chuyện đó xảy ra là vì trải nghiệm học hỏi, nên việc nó xảy ra là tốt, dù nó có thể gây ra sự khó chịu. Từ “người lạ” không tồn tại trên hành tinh này. Quan điểm chung là bất kỳ ai bà gặp đều là anh chị em. Các bà có thể không có nền tảng tương đồng nhưng không có ác cảm với người mà mình không quen thuộc. Đây chính là ý tưởng đằng sau tình yêu vô điều kiện. Bà có thể chẳng biết họ là ai, nhưng bà vẫn yêu thương họ.

D: Khi những người ngoại quốc đến, họ cũng không cần thân xác chứ?

P: Đúng vậy.

Khái niệm này thật khó để tôi nắm bắt. Tôi mừng là Harriet đã đặt một câu hỏi.

H: Vậy làm thế nào để người này nhận ra người kia?

P: Nếu bà hoặc bất kỳ ai trong căn phòng này có đủ trực giác, mỗi người có thể bị bịt mắt và đưa vào một căn phòng mà không cần nhìn thấy mình đang ở cùng ai. Sự nhận diện bằng trực giác chính là lực vận hành ở đây. Ở cấp độ năng lượng, có một nhận thức phổ quát về danh tính của các nguồn năng lượng khác. Dù không có đặc điểm vật lý hay danh tính hữu hình, việc nhận ra mình đang ở cùng ai là hoàn toàn có thể. Chúng tôi cảm nhận nhau thông qua “nhân cách” (personality). Khái niệm này rất khó diễn đạt, vì mọi khái niệm đều phải dựa trên một hệ quy chiếu vật lý mà chúng ta vốn quen thuộc. Rất khó để đặt một khái niệm tâm linh lên trên một hệ quy chiếu vật lý. Nhưng có thể nói rằng có một sự nhận diện tổng thể ngay lập tức. Đó không phải là cái nhìn bằng mắt vật lý, mà là một sự “biết” thấu đáo, một sự giao thoa hoặc nhận diện.

H: Đó là điều tôi đang thắc mắc, liệu các anh có nhìn thấy nhau giống như cách chúng tôi thấy nhau không.

P: Nó còn hơn cả việc nhìn đơn thuần. Đó là một kiểu hợp nhất, kiểu trở thành hoặc chia sẻ các nguồn năng lượng chứ không chỉ là quan sát.

H: Hành tinh này có phải là nhà của anh trong một thời gian dài không?

P: Đúng vậy, tôi đã ở đó trong nhiều đại kỷ (eons). Một đại kỷ đơn giản là mô tả cho một lượng thời gian khổng lồ. Cách mô tả này chỉ nhằm cố gắng cho bà một ý niệm về việc ở trên hành tinh đó trong rất nhiều thời gian — một thời gian dài. Điều này hơi thiếu chính xác vì ở đó không có khái niệm về thời gian trôi qua. Sẽ chính xác hơn nếu nói rằng tôi đã có nhiều sự gắn kết trên hành tinh đó, một mối quan hệ làm việc với nền văn minh. Tôi đã làm việc ở đó dưới nhiều hình thái khác nhau, theo nhiều cách khác nhau và ở nhiều cấp độ khác nhau.

D: Tôi đang cố gắng hiểu các đặc tính của hành tinh này. Các anh có thành phố để sinh sống không?

P: Không có gì cả. Nếu bà thấy mình ở trên hành tinh này, bà sẽ chẳng thấy thành phố, chẳng thấy tòa nhà, không có gì ngoài thảm thực vật tự nhiên như cỏ và một ít bụi cây thấp. Tuy nhiên, điều này không quan trọng vì nếu chỉ nhìn vậy thì sẽ bỏ lỡ toàn bộ ý nghĩa của việc ở đó. Có rất nhiều thứ mà bà không thể thấy hơn là những gì bà có thể thấy bằng nhãn quan phàm trần. Bà phải suy nghĩ điều này dưới góc độ năng lượng. Đây không phải là một nền văn minh vật lý, đây là một nền văn minh năng lượng. Bản thân hành tinh này hiện hữu, nó là ba chiều. Bà có thể cúi xuống và bốc một nắm đất trên hành tinh này. Những ngọn tháp là vật thể vật lý. Chúng là ba chiều và được làm từ vật liệu của hành tinh. Tuy nhiên, nền văn minh cư ngụ trên hành tinh này sẽ vô hình đối với đôi mắt phàm trần. Bà có thể đang đi xuyên qua nền văn minh đó mà không bao giờ biết. Bà có thể ở giữa một nền văn minh mà không hề hay biết. Ngay cả như chúng ta lúc này vậy. Có một nền văn minh của các linh hồn và năng lượng xung quanh chúng ta ngay lúc này, trong chính căn phòng này, tại chính nơi này khi chúng ta đang nói chuyện. Phần lớn chúng ta đều không nhận thức được điều đó.

H: Những ngọn tháp đó có phục vụ mục đích nào khác trên hành tinh đó ngoài việc là một đài tưởng niệm không?

P: Như tôi đã nói, chúng có hai vai trò. Những ngọn tháp có hiệu ứng ăng-ten, tương tự như hiệu ứng kim tự tháp trên hành tinh này. Năng lượng ở mức cao hơn nhiều, điều này đòi hỏi hình dáng vật lý của các ngọn tháp phải như vậy. Tôi không biết bà có hiểu không, nhưng trong điện tử học, hình dáng của ăng-ten được chỉ định bởi tần số của sóng hoặc dạng sóng mà nó truyền đi hoặc tiếp nhận. Tần số càng cao, ăng-ten càng ngắn. Và theo cách tương tự, những ngọn tháp này là ăng-ten chính xác như các kim tự tháp ở đây trên Trái Đất. Nhưng chúng dành cho hoặc thuộc về một tần số khác, vì vậy chúng là những ngọn tháp nhọn thay vì là kim tự tháp. Chúng đặc biệt dành cho việc liên lạc liên hành tinh mà chúng ta đã nói trước đó. Mục đích thứ hai và là một khía cạnh phụ, là để tri ân sự tiến hóa của ba nền văn minh đi trước. Đó là sự tri ân cho sự nỗ lực hay cuộc đấu tranh của nền văn minh đó — cũng giống như các tòa nhà chọc trời là sự tri ân cho sự tiến hóa về năng lực kỹ thuật của loài người trên hành tinh này vậy. Ý tưởng là tương tự nhau.

D: Khi nền văn minh lần đầu tiên bắt đầu tiến hóa trên hành tinh đó, nó có ở hình thái khác so với bây giờ không?

P: Nền văn minh này không bắt đầu trên hành tinh này. Nó đã khởi đầu ở dạng thức ba chiều trên một hành tinh khác và đã tiến bộ đến mức không bao giờ cần phải ở trong hình hài vật lý nữa, và sau đó được chuyển đến hành tinh này.

D: Vậy những ngọn tháp này là đài tưởng niệm cho những thời kỳ mà nền văn minh đã tiến hóa đến điểm đó.

P: Theo một nghĩa phụ, thì đúng vậy. Trái Đất cũng đang tiến triển theo cách tương tự. Sẽ đến lúc các linh hồn của hành tinh này không bao giờ cần phải đầu thai dưới dạng vật lý nữa và sẽ chuyển hàng loạt sang một hành tinh khác để tiếp tục quá trình tiến tới Đấng Sáng Tạo. Đây là điều mà Trái Đất đang tiến tới hoặc đang trải qua lúc này.

D: Tại sao chúng ta phải chuyển đi? Tại sao chúng ta không thể hoàn thành những điều này ngay tại Trái Đất?

P: Bà có muốn ở mãi trong lớp ba và học chương trình lớp bốn hay lớp sáu không? Hay sẽ tốt hơn nếu ở trong một môi trường mới và bắt đầu với một tư duy mới? Nếu bà bị để lại trong cùng một lớp học, bà sẽ có xu hướng suy nghĩ theo những lối mòn cũ. Khung cảnh tâm trí là rất quan trọng. Giống như việc tốt nghiệp trung học rồi lên đại học và mỗi lần như vậy lại thay đổi tòa nhà học. Việc di chuyển vật lý đến các tòa nhà khác thực sự ảnh hưởng đến tư duy và thái độ đối với việc học tập.

D: Có phải ý anh là nếu cứ ở mãi trong một môi trường, chúng ta sẽ không lớn lên được? Chúng ta cần thử thách từ cái gì đó mới mẻ, một nơi mới, môi trường xung quanh mới.

P: Môi trường mới rất quan trọng cho sự tiến bộ. Những lời nhắc nhở về quá khứ sẽ ngăn cản việc hướng tới tương lai.

D: Vậy còn những gì anh đang làm bây giờ bằng cách hồi tưởng lại; điều này có làm anh khó chịu không?

P: Chắc chắn là không. Ở đây chúng ta không ở trong quá khứ của mình. Chúng ta đang ở trong tương lai của chính mình nhưng nhìn lại phía sau, đó là một việc lành mạnh. Tuy nhiên, để nhớ về quá khứ, người ta không cần phải sống lại trong đó hay đắm chìm vào nó.

D: Hãy cố gắng học hỏi từ đó và tiếp tục tiến lên.

P: Đây là một trải nghiệm đối với tôi, nơi mà quá khứ được tích hợp với tương lai. Đây chính là sự hợp nhất của tôi trên hành tinh Trái Đất này.

D: Vậy thì hành tinh khác mà chúng ta đã xem trước đó, mặc dù đối với tôi nó có vẻ tiến hóa cao, nhưng vẫn chưa đạt đến tầm vóc của hành tinh mà anh đang nói tới bây giờ.

P: Hành tinh đó là một bản tóm lược của các ý tưởng liên quan. Lúc đó chưa phải lúc để hồi tưởng hoàn toàn. Nó dựa trên sự thật; tuy nhiên, nó chưa phải là… toàn bộ sự thật. Có thể nói đó là phần rìa của chiếc bánh, mà chưa có được cả chiếc bánh. Giống như phần vỏ so với phần ruột bánh, và nó đã thỏa mãn mục đích vào thời điểm đó.

D: (Điều này làm tôi bối rối và ngạc nhiên.) Nó không hẳn là không đúng sự thật, nó chỉ là…

P: Sự thật được đưa ra theo liều lượng nhất định. Đó là những mảnh ghép của bức tranh tổng thể. Việc Harriet có mặt ở đây là quan trọng trước khi tôi có thể hồi tưởng lại toàn bộ trải nghiệm. Cô ấy đã cung cấp thêm nguồn năng lượng cần thiết. Tôi đã không “trọn vẹn” cho đến tận bây giờ, và vì thế, khi chưa trọn vẹn thì chưa phải lúc. Thông tin đó là về những địa danh có thật, đúng vậy. Các trải nghiệm là thật. Việc nghĩ rằng nó ở một nơi khác là một nỗ lực từ phía bà để đúc kết điều này thành trắng và đen. Làm ơn hãy nghĩ về nó dưới dạng màu xám hoặc các sắc thái khác nhau. Thông tin đã được yêu cầu. Không thể có sự tiết lộ tổng thể hay toàn bộ, vì vậy chỉ có bấy nhiêu được đưa ra như mức cho phép tại thời điểm đó. Nó chính xác một phần, nhưng không phải toàn bộ. Nếu bà cần một nhãn dán là “sự thật”, thì nó là sự thật. Nó có thể là sự thật từng phần; tuy nhiên, bản thân nó vẫn là sự thật. Điều này có ý nghĩa với bà không?

Thực sự là không. Tôi đã quen với việc mọi thứ phải là trắng hoặc đen chứ không phải là những vùng xám.

P: Nếu ai đó kể lại một câu chuyện về một sự kiện có thật đã xảy ra với họ nhưng họ chỉ kể một vài chi tiết nhất định, chỉ những phần mà họ thấy thoải mái khi nói ra, thì bản thân những phần đó có phải là sự thật không? Những mẩu chuyện được kể thực chất chỉ là những mảnh ghép của toàn bộ câu chuyện. Sự nhận thức, tức là cách bà hay mỗi người trong số các bà cảm nhận, nằm ngoài khả năng chẩn đoán của tôi vì đó là điều chỉ bà mới có thể xác định. Tất cả những gì tôi có thể nói là, đó chỉ là những mảnh ghép của cả một câu chuyện lớn. Cách bà cảm nhận chúng hoàn toàn phụ thuộc vào bà và kinh nghiệm hay kiến thức hoặc cảm xúc của bà tại thời điểm đó.

Như vậy, có vẻ như câu chuyện mà Phil đã kể cho tôi về cuộc đời anh trong thành phố kỳ lạ kia là sự thật đến một mức độ nào đó. Nhưng hẳn phải còn nhiều, rất nhiều điều bên dưới bề mặt mà vì lý do nào đó anh cảm thấy không thoải mái khi kể cho tôi. Điều này đặc biệt đúng trong giai đoạn đầu khi tiềm thức của anh mới bắt đầu cho phép giải phóng thông tin. Nó chỉ cho phép những điều mà nó cảm thấy Phil có thể xử lý một cách thoải mái đi qua. Chúng tôi đã không bao giờ quay lại kiếp sống đó để khám phá xem anh đã giữ kín điều gì. Chúng tôi còn nhiều con đường khác để khám phá. Tôi quay lại cố gắng tìm hiểu nền văn minh năng lượng này trên một hành tinh ba chiều.

D: Vậy tôi đúng khi giả định rằng ở mức độ tiến hóa mà nền văn minh đó (Ba Ngọn Tháp) hiện đạt tới, họ sẽ không cần thức ăn, quần áo hay nhà ở dưới bất kỳ hình thức nào. Họ đã tiến hóa vượt xa những thứ đó.

P: Không hoàn toàn đâu. Như chúng ta đã thảo luận trước đây, ngay cả trong chính nền văn minh đó cũng có các cấp độ tiến bộ khác nhau, nơi một số cá nhân tiến bộ hơn những người khác. Nền văn minh này xét về tổng thể có thể coi là tiến bộ hơn văn minh nhân loại tại thời điểm này. Luôn có những người đạt thành tựu trong mọi nền văn minh, nơi một số tiến hóa nhanh hơn những người khác. Và do đó, những người chậm hơn hoặc đạt ít thành tựu hơn có xu hướng cần đến những thứ như thức ăn, nơi ở hay quần áo, và họ tạo ra những gì họ cần. Vì vậy, không hoàn toàn chính xác khi nói rằng họ không ăn, không uống hay không thở, vì những trải nghiệm của họ rất thật. Họ không ở dạng ba chiều, nhưng họ không kém phần chân thực.

D: Những thực thể cần các nhu cầu này có nhận thức được các thực thể khác không?

P: Chắc chắn rồi. Các giáo sư nhận thức được những người mù chữ, và những người mù chữ chắc chắn nhận thức được các giáo sư.

D: Tôi hiểu rồi. Tôi cứ tưởng họ có thể khác biệt theo cách mà họ sẽ không biết sự hiện diện của nhau.

P: Chủng tộc này có ý thức về chính mình. Có những cấp độ cao hơn chủng tộc đó mà họ có thể ý thức được nhưng chưa nhận biết rõ (unaware). Họ có thể biết rằng những cấp độ này tồn tại; tuy nhiên, họ có thể không cảm nhận được nó, và cứ thế tiếp tục lên cấp độ trên họ và trên họ nữa.

D: Chuyện này bắt đầu hơi phức tạp rồi. Nhưng nếu họ cần thức ăn hay bất cứ thứ gì tương tự, họ có thể tạo ra chúng bằng chính tâm trí của mình. Những người tiến hóa cao hơn thì không thấy cần thiết phải tạo ra những thứ này phải không?

P: Có thể nói như vậy. Tuy nhiên, việc muốn ăn uống không nhất thiết là dấu hiệu của trình độ tiến hóa. Nó có thể đơn giản là một niềm vui, và chẳng có gì sai trái với niềm vui cả. Giải trí cũng rất lành mạnh. Không nên coi việc được giải trí là gây hại cho sự tiến hóa của một người. Nếu thức ăn là một sự giải trí chứ không phải là nhu cầu thiết yếu hay sự thèm khát, thì cứ để nó như vậy, mỗi người mỗi ý.

D: Vậy thì các thực thể ở đó sẽ không được sinh ra theo cách chúng ta hiểu.

P: Chính xác. Không có sự sinh ra hay cái chết về mặt vật lý, chỉ đơn giản là sự trưởng thành trong nhận thức.

D: Có phải đây là ý anh khi nói trước đây rằng họ chỉ đơn thuần cấu thành (formulate) và giải thể (deformulate) thân thể khi họ muốn bước tiếp?

P: Ở chiều kích thứ tư thì điều đó là chính xác.

D: Một số người muốn sống mãi mãi. Nên tôi không hiểu tại sao ai đó lại muốn giải thể nếu họ có quyền năng để duy trì hình thái đó. Tại sao họ lại muốn thay đổi, muốn “chết” theo cách nói của chúng ta, để bước sang một thứ khác.

P: Bây giờ bà đã hiểu chưa?

D: Tôi nghĩ là tôi hiểu rồi. Như anh nói, nó sẽ trở nên nhàm chán, không còn thử thách nữa.

P: Đúng vậy, nếu những bài học bà đang học đã kết thúc, thì sẽ có một sự rũ bỏ những trải nghiệm đã dạy các bài học đó. Và tiếp nhận những trải nghiệm mới để học những bài học mới và nâng cao hơn. Nó đơn giản là việc leo thang, nếu bà muốn hiểu như vậy, nơi mỗi cấp độ trải nghiệm là sự trưởng thành trong nhận thức so với cấp độ bên dưới nó. Và vì vậy, môi trường xung quanh vốn là chất xúc tác cho những trải nghiệm này sẽ bị loại bỏ khi những trải nghiệm mới là cần thiết.

Tôi bắt đầu cảm thấy mình không thể nghĩ ra thêm câu hỏi nào nữa. Tôi không quen nói chuyện theo những hướng này. Tôi cảm thấy thoải mái hơn khi đào sâu vào lịch sử, tìm kiếm điều gì đó có thể kiểm chứng và theo dõi. Bằng cách đó, tôi cảm thấy mình kiểm soát tốt hơn và có thể lập kế hoạch cho các buổi trị liệu tương lai. Chiều kích siêu hình với những khái niệm kỳ lạ và xa lạ này nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi. Tôi không biết buổi tiếp theo nên đi theo hướng nào. Đó là lý do cho sự không chắc chắn của tôi khi đặt câu hỏi tiếp theo: “Mục đích của việc theo đuổi dòng câu hỏi này là gì?”

P: Bà đã được nhận thức rõ hơn về những gì đang diễn ra trong các thế giới vô hình chưa?

D: Tôi nghĩ là có. Sẽ cần thời gian để hấp thụ và thấu hiểu.

P: Vậy thì mục đích đã đạt được rồi.

D: Liệu có mục đích nào trong việc tiếp tục không?

P: Chắc chắn rồi, nếu người ta muốn. Nếu không muốn, thì cứ để như vậy. Không có mệnh lệnh hay luật lệ nào bảo người ta phải làm thế này hay thế kia. Đó là những gì người ta muốn làm hoặc cảm thấy thoải mái khi thực hiện. Có rất nhiều điều để học và chúng tôi có rất nhiều thông tin có thể cung cấp cho bà. Bà có nhiều câu hỏi hơn mức có thể được trả lời, nhưng chúng phải đến từ bên trong chứ không phải từ bên ngoài. Chúng tôi hy vọng rằng điều này sẽ tiếp tục.

Có vẻ như Harriet đã vô tình cho phép Phil khai thác năng lượng của mình, từ đó đóng vai trò như một viên pin tuyệt vời. Có lẽ nếu không có sự hỗ trợ của cô ấy, sự đột phá này đã không thể thực hiện được. Harriet thỉnh thoảng tham dự các buổi khác nhưng sự hiện diện của cô ấy không bao giờ là bắt buộc một lần nào nữa.

Khi Phil tỉnh dậy, anh ngồi suy nghĩ về phản ứng cảm xúc kỳ lạ của mình trước cảnh tượng Ba Ngọn Tháp. Nó không làm anh khó chịu khi đã tỉnh táo, nhưng anh cảm thấy một nỗi u sầu vương vấn. Anh cố gắng giải thích những gì mình cảm nhận. “Nó rất thật. Nhưng theo một cách nào đó, tôi thấy tiếc vì đã chạm vào điều đó. Tôi không biết phải diễn tả thế nào. Đó là một cảm giác rất vừa ngọt ngào vừa cay đắng (bittersweet). Một mặt, tôi có cảm giác mãnh liệt mình đang ở đó, và tôi thấy tiếc vì đã nhớ lại cảm giác đó bởi vì tôi đã từng quên nó đi và nỗi đau đã chấm dứt. Nhưng mặt khác, tôi lại rất mừng vì đã có thể hồi tưởng lại. Tôi đồ rằng bà có thể so sánh nó với việc gặp lại một người mà bà từng yêu thương tha thiết và có một mối quan hệ rất gần gũi từ nhiều năm trước. Giống như hai người từng yêu nhau sâu đậm và rồi vì hoàn cảnh nào đó mà họ chia tay hoặc phải đi con đường riêng. Bà đã hoàn toàn quên đi họ và tiếp tục cuộc sống, trải qua vô số thứ khác. Họ đã lùi xa vào quá khứ và bà thậm chí không hề nghĩ đến họ trong nhiều năm. Và rồi, từ đâu đó, bà thấy họ và gặp lại họ, tất cả những cảm xúc đó ùa về ngay lập tức. Tuy nhiên, theo một cách nào đó, bà thấy rất tiếc vì đã gặp lại họ. Nhưng đồng thời, bà cũng rất mừng vì được gặp lại họ. Tất nhiên, tôi chưa từng trải qua điều gì như thế nhưng đó chính là kiểu cảm giác như vậy. Tôi cảm thấy buồn, nhưng giờ tôi biết mình có thể quay lại. Ý tôi là, tôi chưa bao giờ thực sự rời khỏi nơi đó. Theo một nghĩa chân thực, dường như tôi chỉ rời khỏi đó trong thái độ của mình mà thôi. Và tôi cảm thấy hạnh phúc khi biết mình đã tìm lại được nó.”

Đây là một buổi trị liệu kỳ lạ. Phản ứng của anh hoàn toàn bất ngờ. Thông thường, cảnh tượng về ba tòa tháp sẽ không gây ảnh hưởng đến cảm xúc của ai đó, trừ khi họ có mối liên hệ cá nhân mạnh mẽ với nơi đó. Điều này càng làm tăng thêm tính xác thực cho ca hồi quy. Ngay cả lời giải thích về cảm xúc của anh cũng phức tạp và không phải kiểu thường thấy trong trí tưởng tượng. Tôi tin rằng Phil thực sự đã khai quật được một nơi có thật mà anh đã trải qua nhiều “kiếp sống”. Nơi đó đối với anh giống như nhà hơn là Trái Đất. Có lẽ đây chính là nơi mà anh đã cố gắng quay trở về trong vô thức vào ngày ở bãi biển khi anh suýt nữa đã kết thúc cuộc đời mình. Nếu đúng như vậy, giờ đây anh nhận ra mình chưa thực sự mất liên lạc với nó. Anh có thể quay lại đó bất cứ lúc nào anh muốn bằng tâm trí của mình. Mặc dù cảm giác ban đầu là ngọt ngào xen lẫn cay đắng, anh đã bắt đầu tìm thấy sự bình yên cuối cùng. Anh đang bắt đầu hiểu chính mình.

Chúng tôi đã mở cánh cửa và chúng tôi sẽ còn quay lại hành tinh có Ba Ngọn Tháp nhiều lần nữa để thu thập những thông tin vô cùng quan trọng. Con đường đã được khai thông cho một cuộc trao đổi kiến thức trôi chảy.